Categories
Du lịch quốc tế

Bù đắp cho khoảng thời kì đã mất khi các câu lạc bộ của Ibiza mở cửa trở lại

Ở nhiều quốc gia, bao gồm Tây Ban Nha, Đức và Anh, chính phủ hiện cho phép các câu lạc bộ chào đón du khách nhưng mà không cần kiểm tra vắc-xin, khẩu trang hoặc yêu cầu về khoảng cách. Và mặc dù đại dịch vẫn chưa kết thúc và một biến thể mới có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào để làm hỏng cuộc vui, các thành viên câu lạc bộ của châu Âu nhịn nhường như đã sẵn sàng sống lại những ngày nhưng mà chưa ai từng nghe nói về Covid-19.

Sự trở lại của các câu lạc bộ đã tới như một sự cứu trợ cho nhiều người lao động trong lĩnh vực tiêu khiển về đêm, vốn đã bị xúc tiến không giống nhau nặng nề. Trước đại dịch, 45% tổng vật phẩm quốc nội ở Quần đảo Balearic, bao gồm cả Ibiza, tới từ du lịch, trong đó hoạt động câu lạc bộ là một yếu tố thu hút lớn. Trong nửa đầu năm ngoái, chi tiêu của khách du lịch ở Ibiza và đảo Formentera gần đó chưa bằng một phần ba mức trước đại dịch, theo Viện Thống kê Quần đảo Balearic.

Ocio de Ibiza, một hiệp hội cuộc sống về đêm ở địa phương, ước tính rằng 30.000 người đã tới Ibiza vào cuối tuần qua để tới các câu lạc bộ, một con số ngang bằng với một ngày mở đầu cuối tuần trước đại dịch. Sanjay Nandi, tổng giám đốc của nhóm điều hành hộp đêm Pacha lớn, cho biết trong một cuộc phỏng vấn trước khi khai trương rằng doanh số bán vé trước đã vượt qua những năm trước. Trong số các câu lạc bộ lớn của hòn đảo, chỉ có một câu lạc bộ, Privilege, chưa có kế hoạch mở cửa trở lại vào mùa hè này.

“Tôi biết chúng tôi rất may mắn,” Nandi nói và giảng giải rằng, giống như các câu lạc bộ khác, Pacha đã nhận được sự tương trợ từ chính phủ Tây Ban Nha dưới hình thức một chương trình tăng cường cho viên chức. tổ chức cũng đã nhận được khoản vay 18 triệu euro, khoảng 19 triệu đô la, từ Quỹ Tái cấp vốn của chính phủ dành cho các doanh nghiệp bị xúc tiến bởi vì đại dịch, và nó có thể kiếm được một số doanh thu thông qua chuỗi nhà hàng và các nơi khác. Nandi nói rằng quy mô của các câu lạc bộ lớn của Ibiza – có sức chứa từ khoảng 3.000 tới 7.800 – và xúc tiến chính trị liên quan của họ cho phép họ chống chọi với đại dịch tốt hơn các nơi nhỏ hơn. “trở thành lớn hơn sẽ giúp ích nhiều hơn,” anh nói.

Categories
Du lịch quốc tế

Chuyến đi ảo giác tới Khu nghỉ dưỡng Catalina của Timothy Leary ở Mexico

Những người láng giềng Mexico của họ đã rất ngạc nhiên. Nhà sử học Rodrigo Campus Aburto của Zihuatanejo, một thanh thiếu niên vào những năm 1960, nhớ lại rằng đồng đội nghĩ rằng phần lớn những người đi khám phá tự nhiên ở Mỹ là những kẻ mất trí. Anh ấy cũng nhớ những thanh thiếu niên lớn tuổi nhiều khi tham gia các cuộc thi nhưng IFIF tổ chức trên bờ đại dương. “Mặt trăng, lửa và bia,” là cách anh ấy mô tả các bữa tiệc. Một số hút cần sa (bang Guerrero khi đó là khu vực sinh sản cần sa lớn), nhưng “bí tích”, như người IFIF gọi là LSD của họ, không được san sớt với người dân địa phương.

Đã nhiều thập kỷ trước khi sự tăng thêm của nạn buôn bán ma tuý đã gây ra bạo lực giết thịt người và tàn phá Mexico. Một quy tắc của IFIF là mọi người trên LSD không được rời khỏi tổ hợp và tất cả các tài khoản có sẵn, điều đó nhường nhịn như đã được tuân theo.

Theo một bài báo của tờ Saturday Evening Post xuất phiên bản vào mùa thu năm 1963, một hoặc nhì cá nhân đã tới bệnh viện ở TP Mexico với tiêu đề “Thuốc làm rối loạn tâm trí: Cơn ác mộng của LSD”.

Ngày 13/6/1963, chính phủ Mexico chính thức cho nhóm này rời khỏi giang sơn 20 ngày. Không rõ đúng mực điều gì đã xúc tiến việc trục xuất. Ông Aburto nói: “Họ đã vi phạm luật. Tờ Saturday Evening Post đưa tin Leary khiến nhóm bị trục xuất sau khi anh đọc một bài báo về LSD tại Viện Nghiên cứu Y sinh của Đại học Tự trị Quốc gia Mexico, như bây giờ đã được biết tới. Vị đạo diễn tai tiếng cho rằng bài thủ thỉ của mình là “vô lý, hoảng loạn, vô giá trị” và phản đối chính phủ Mexico.

Bên cạnh các liên bang Mexico, nhóm phải đương đầu với một thử thách lớn hơn. Nhóm này gồm 60% nam giới, và Tiến sĩ Downing, bác bỏ sĩ thần kinh California và từng là nhà quan sát thực nghiệm, lưu ý một cách khô khan rằng “sự bất ổn trong hôn nhân là đặc điểm của nhiều người”.

Ông Weil, nhà tâm lý học, đã đưa vợ mình tới với đồng đội và là một trong số ít những người tham gia cuộc hôn nhân vẫn tồn tại. “Tôi nhớ có một kiểu nới lỏng giới hạn tình dục,” anh nói. “Nó giống như một lễ hội tình yêu.”

Dự án Zihuatanejo có đạt được mục tiêu không? Ông Weil không chắc. “mục tiêu, như tôi phản ánh bây giờ, là hình thành một mạng lưới tập trung hơn, một nhóm tập trung hơn, những người có thể thực hiện công việc. Chúng tôi đã thật thơ ngây biết bao khi chúng tôi tin rằng chúng tôi có thể thay đổi toàn cầu chỉ sau một đêm! ”