Categories
Du lịch quốc tế

Cảm giác mạnh về miếng cháy

NÓ MẤT THẦN KINH để làm miếng cháy xém, để có được lớp vỏ thích hợp ở đáy nồi, lớp hạt đó đã được nấu chín qua thời kì của chúng, trở thành vàng và giòn nhưng chỉ dừng lại ở mức độ cháy; gần như đi quá xa. quý khách không thể thấy những gì đang xảy ra. Tất cả những gì có thể nhìn thấy nếu quý khách nhấc nắp lên là phần cơm mềm, dẻo phía trên, bông xốp và tơi xốp. Nhưng không nhấc nắp và không khuấy. Có thể quý khách quấn một chiếc khăn xung quanh vành cho miếng đệm kín hơn để hứng những giọt nước ngưng tụ; Có thể quý khách búng ngọn lửa lên cao, nghiêng người để nghe tiếng nước sôi sột soạt sau cuối, sau đó tắt bếp và để nồi, ngồi đó tích tắc trong hơi nóng đang tắt dần. quý khách phải phụ thuộc khứu giác của mình để nhận mặt khi nào mùi thơm tuyệt đẹp của món rang gần đạt tới đỉnh điểm – khi quý khách chạm vào nốt bỏng ngô vừa bùng phát, các hạt tự chuyển từ trong ra ngoài hoặc hạt dẻ sốt dẻo từ các xe hàng rong vào mùa đông, ném vào chảo những viên đá nhỏ màu đen và xé tay áo của chúng – để cứu nó trước khi kết thúc trong đắng cay. Phần thưởng của quý khách: mặt tối của gạo, quý khách dạng té thay đổi của nó, các hạt cứng và kết dính lại với nhau, dai và giòn và tuyệt vời.

Ở hồ hết mọi nơi trên trái đất, nơi nhưng mà gạo được sử dụng để ăn, như một món ăn chính và là cơ nghiệp, người ta đặt tên cho lớp vỏ quý giá này, trong số đó có xoon, tahdig, com bí, socarrat, pegao, nurungji, hikakeh, graten, kanzo, guoba, concón, cocolón, okoge, raspa, kerak nasi, bun bun, tutong, dukot, cucayo và bay kdaing. Một số tên gọi này có nguồn gốc khác nhau từ các từ chỉ vị trí của gạo (trong tiếng Farsi, “tahdig” có nghĩa đen là “đáy nồi” và ở các vùng của Châu Phi, tiếng Anh đã được sử dụng đồng nghĩa với thuật ngữ “ đáy nồi ”và“ nồi dưới ”), độ bền nhưng mà gạo bám vào thành tàu (“ dukot ”xuất phát từ một động từ tiếng Cebuano có tức là“ bám lâu quá ”) nên phải sử dụng vũ lực (tiếng Cuba“ raspa ” là từ tiếng Tây Ban Nha “raspar,” “để cạo”) và hành động hoặc trạng thái đốt cháy (“socarrat” được cho là có nguồn gốc từ Basque sukarra, hoặc “sốt”; “Com cháy” thường được dịch từ tiếng Việt là “miếng cháy”).


Băng hình

Cinemagraph

– Truy tìm lịch sử của Mexico thông qua mối quan hệ xung quanh của nó với gạo, một mặt hàng thiết yếu không thể tách rời khỏi chủ nghĩa thực dân.

– Khi bị cháy xém dưới đáy nồi do một đầu bếp lành nghề, cơm biến từ diễn viên phụ nhạt nhẽo thành nhân vật chính sang giàu, phức tạp.

– Mansaf, một món ăn Bedouin gồm thịt cừu và cơm, vừa là biểu tượng quốc gia ở Jordan vừa là bùa hộ mệnh của những người Mỹ gốc Ả Rập ở ngoại thành Detroit.

– Senegal, quốc gia tiêu thụ nhiều gạo hơn bình quân đầu người, phần lớn nhập khẩu, hơn hồ hết các quốc gia châu Phi khác, đang nỗ lực hồi sinh các giống cây nhà lá vườn.


Leave a Reply