Categories
Du lịch quốc tế

Cô ấy đã leo lên El Capitan của Yosemite để kỷ niệm bước sang tuổi 70

“Không bao giờ là quá muộn” là một bộ truyện kể về những câu chuyện của những người quyết định theo đuổi ước mơ của họ theo cách riêng của họ.


Ở độ tuổi 40, Dierdre Wolownick đã tự học bơi. Ở độ tuổi 50, cô mở đầu chạy bộ. Sau đó, ở tuổi 60, bà trở thành một vận động viên leo núi đá – và không chỉ là bất kỳ vận động viên leo núi đá nào. tư năm trước, ở tuổi 66, bà Wolownick đã lập kỷ lục leo lên El Capitan, tảng đá granit của Công viên Quốc gia Yosemite, nơi có một số tuyến đường leo núi dài nhất, thử thách nhất trên trái đất. Và cô ấy đã làm điều đó một cách phong cách. Lộ trình nhưng mà cô ấy giải quyết sau đó, Nỗi sợ hãi ẩn náu, thường mất tư ngày để hoàn thành. Cô Wolownick đã làm điều đó trong một.

Tất nhiên, điều đó đã giúp tác giả và vận động viên hiện được tài trợ đã có một trong những vận động viên leo núi thành công nhất trên trái đất hướng dẫn cô: đại trượng phu nổi tiếng của cô, Alex Honnold, ngôi sao của bộ phim tài liệu đoạt giải Oscar 2018 “không tính tiền Solo”. Bộ phim ghi lại hành trình ngoạn mục của đại trượng phu cô để trở thành người trước tiên leo lên “El Cap” nhưng mà không cần dây thừng hay trang bị an toàn nào. Bà Wolownick nói rằng nỗ lực của chính cô ấy – vốn đã sử dụng dây thừng – là điều yêu cầu khe khắt nhất nhưng mà cô ấy từng làm.

Theo Hans Florine, một vận động viên leo núi đá người Mỹ với kỷ lục 179 lần leo núi đá thẳng đứng vào năm 2017, bà đã trở thành người phụ nữ lớn tuổi nhất leo lên được đỉnh núi này.

Và cô ấy đã không giảm véc tơ vận tốc tức thời. Vào cuối tháng 9, bà Wolownick quay lại El Cap nhưng mà không có đại trượng phu để leo lên nó lần nữa, lần này là để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 70 của bà với một nhóm nhỏ đồng minh và hướng dẫn viên. Trong cuộc phiêu lưu đó, cô ấy đã đi lên một đoạn đường đơn giản hơn nhưng mà những người leo núi thường sử dụng để xuống. Cô ấy mất sáu giờ để lên tới đỉnh, và sau khi cắm trại ở đó qua đêm, cô ấy đã xuống sau sáu tiếng rưỡi vào ngày hôm sau.

Những lần leo núi mỏi mệt là sự khởi đầu từ nửa đầu cuộc đời ít vận động và trí óc của cô Wolownick. Lớn lên ở New York, cô vẽ và chơi piano ở Jackson Heights, Queens. Khi trưởng thành, cô dạy năm tiếng nói và viết sách, bao gồm một cuốn hồi ký năm 2019, “Kết thúc sắc nét của cuộc đời: Câu chuyện của một người mẹ”, một phần kể về chuyến đi lên El Cap trước tiên của cô. Năm 1990, một vài năm sau khi chuyển tới ngoại thành Sacramento, nơi chồng bà lớn lên, bà xây dựng một dàn nhạc ở Tây Sacramento và lãnh đạo dàn nhạc đó.

“Đây là những điều tuyệt vời, thỏa mãn rất nhiều nhưng không có gì thực sự là vật chất. kiên cố là không có nguy hiểm, ”cô nói. “Tôi chưa bao giờ trong một triệu năm nghĩ rằng mình có thể leo lên El Cap.” (Bài phỏng vấn sau đây đã được thay đổi và cô đọng.)

vì sao khách du lịch mở đầu leo ​​núi?

Alex luôn yêu thích nó. Anh ấy thường rất ít nói, thậm chí còn gắt gỏng khi còn nhỏ, nhưng anh ấy sẽ nói về việc leo núi. Môn thể thao có những biệt ngữ thực sự – họ nói những thứ như “tung hứng” và “đọc rap” – và tôi không biết anh ta đang nói gì. Tôi đớn đau vì tôi không thể liên hệ với anh ấy về chuyện này. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ thử nó để ít nhất chúng tôi có thể thì thầm.

khách du lịch đã thử nó như thế nào?

Khoảng 10 năm trước, Alex ở nhà bị chấn thương nên tôi nhờ anh ấy đưa tới phòng tập leo núi. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ tìm hiểu trang bị và leo lên nửa bức tường và trở về nhà và hạnh phúc. Tôi đã leo lên lần trước tiên và đi hết quãng đường đó, khoảng 45 feet, và tôi hoàn toàn ngạc nhiên vì tôi không hề sợ hãi bất kỳ điều gì. Vì vậy, tôi đã thực hiện thêm 12 lần leo núi vào ngày hôm đó và yêu thích nó.

Cuộc sống của khách du lịch trước đó như thế nào?

Hoàn toàn hỗn loạn. Chồng tôi, Charles, chết ở tuổi 55 ở sân bay Phoenix một tháng sau khi tôi ly hôn với anh ấy và tôi trở thành người thừa kế tài sản của anh ấy. phụ vương tôi vừa qua đời và tôi cũng đang xử lý tài sản của ông ấy. Alex đã suýt chết khi đang đi giày tuyết vào năm 2004 khi anh ấy 19 tuổi. Vì vậy, tôi mở đầu chạy, từng chút một, và trở thành một vận động viên điền kinh. Không có gì trong cuộc sống tôi làm cho tôi và chạy là cho tôi. Leo núi hóa ra cũng giống như vậy, một cuộc trốn chạy, nhưng nó cần có sự can đảm.

khách du lịch đã vượt qua những thử thách để leo lên như thế nào?

Leo núi là một hoạt động thể chất và có quá nhiều thứ để tìm hiểu về trang bị, vật lý, các góc độ – mọi thứ.

Tôi chỉ là một người phụ nữ trung niên già nua lốc thốc hoàn toàn với công việc và việc nhà. Tôi cũng sợ, và nhiều lúc khách du lịch cần một tẹo tương trợ để làm một điều gì đó hoàn toàn mới và xa lạ với khách du lịch. Nhưng sau một hoặc nhị tháng, tôi đã có đủ cuộc trò chuyện với chính mình và vì vậy tôi nói, OK, hôm nay, khách du lịch sẽ không về nhà sau giờ làm việc. khách du lịch sẽ đi thẳng tới phòng tập leo núi. Và tôi đã. Nó đã trở thành một thông lệ. Leo núi giống như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa suốt đời này. Thật tuyệt.

khách du lịch đã sẵn sàng cho El Capitan như thế nào?

Tôi đã tới Yosemite để tập luyện ba ngày một tuần trong 18 tuần liên tục. Tôi sẽ đi bộ đường dài và leo núi. Tôi chưa bao giờ có thể chống đẩy hoặc kéo lên, vì vậy tôi có một trong những thanh kéo khách du lịch có thể đặt ở ngưỡng cửa và mở đầu làm việc với nó. Mỗi lần tôi đi bộ qua nó, tôi thực hiện 10 lần kéo xà. Bây giờ tôi có khoảng 50 pull-up mỗi ngày. Chúng không phải là những động tác kéo lên từ mặt đất, nhưng dù sao, đối với tôi, chúng rất phi thường. Leo núi ẩn náu Nỗi sợ hãi vẫn là điều nan giải nhất nhưng mà tôi từng làm cho tới nay nhưng chỉ cần ở trên El Cap là khách du lịch đã có thể suy nghĩ lại rồi. Cuộc sống của khách du lịch thay đổi.

Leo núi đã thay đổi cuộc sống của khách du lịch như thế nào?

Tôi đã học cách chịu đựng mọi khó chịu vì những gì khách du lịch nhận được từ nó khiến nó trở thành đáng giá. Điều này cũng giống như vậy đối với bất kỳ ai muốn đi theo đoạn đường hạnh phúc. Có rất nhiều khổ đau. Với leo núi, khách du lịch chỉ cần phải ứng phó. Nó không giống như khách du lịch có thể nói, ‘ồ, trời mưa, chúng ta hãy quay trở lại ô tô’ khi khách du lịch đã lên tới 2.500 feet. Thật là một đặc ân khi được ở trên đó. Những người leo núi được tới những nơi không thể tưởng tượng được, đẹp nhất, đầy cảm hứng và cách duy nhất để trải nghiệm chúng là nỗ lực hết mình.

khách du lịch sẽ nói gì với những người đang gặp nan giải hoặc sợ hãi để thực hiện những thay đổi có thể tốt cho họ?

Trước tiên, khách du lịch phải tìm ra lý do vì sao khách du lịch nghĩ rằng khách du lịch không thể làm điều gì đó và tự hỏi phiên bản thân xem đó có phải là điểm hợp thức hay không. Hãy nhìn xem, có ai đó nói với khách du lịch trong mỗi bước đi của khách du lịch phải ăn gì, mặc gì, rằng khách du lịch không thể ngủ được nếu không có loại thuốc này, và tất cả đều vô nghĩa. khách du lịch có thể tự quyết định những gì khách du lịch nghĩ rằng khách du lịch có tài năng. Thật buồn khi mọi người nói, ồ, tôi 50 tuổi, tôi không thể… điền vào chỗ trống. Hãy thử nó anyway! Ai quan tâm! khách du lịch có thể ngạc nhiên.


Chúng tôi đang tìm kiếm những người quyết định rằng không bao giờ là quá muộn để chuyển bánh răng, thay đổi cuộc sống và theo đuổi ước mơ. Chúng tôi có nên thì thầm với khách du lịch hoặc ai đó khách du lịch biết không? san sẻ câu chuyện của khách du lịch ở đây.

Leave a Reply