Categories
Du lịch quốc tế

Đối với nhiều thành viên của đồng đội người Mỹ gốc Ả Rập, Mansaf mang tới một hương vị như ở nhà

Con gái tôi, Grace, năm nay sẽ 13 tuổi. Cô ấy không nhớ hương vị của món bánh mì jiddo của cô ấy. Cách nấu bếp và cách kể chuyện của anh ấy là trọng tâm trong tính danh của anh ấy, và tôi muốn cô ấy biết anh ấy là ai. Tôi mở màn tự hỏi liệu có phiên khách du lịch dạng nhà hàng nào đó nhưng mà cô ấy và chồng tôi, Scott, có thể san sẻ với tôi nhưng mà có thể gợi nhớ tới món ăn thời thơ ấu của tôi hay không. Tôi do dự, sợ nó sẽ là một sự thất vọng, sợ rằng có một cái gì đó quá riêng tư về mansaf, một cái gì đó yêu cầu nó được làm ở nhà hoặc không có gì cả.


Băng hình

Cinemagraph

– Truy tìm lịch sử của Mexico thông qua mối quan hệ xung quanh của nó với gạo, một mặt hàng thiết yếu không thể tách rời khỏi chủ nghĩa thực dân.

– Khi bị cháy xém dưới đáy nồi bởi vì một đầu bếp lành nghề, cơm biến từ diễn viên phụ nhạt nhẽo thành nhân vật chính phú quý, phức tạp.

– Mansaf, một món ăn Bedouin gồm thịt cừu và cơm, vừa là biểu tượng quốc gia ở Jordan vừa là bùa hộ mệnh của những người Mỹ gốc Ả Rập ở ngoại thành Detroit.

– Senegal, quốc gia tiêu thụ nhiều gạo hơn bình quân đầu người, phần lớn nhập khẩu, hơn hồ hết các quốc gia châu Phi khác, đang nỗ lực hồi sinh các giống cây nhà lá vườn.


HỌ đã nói đùa và nói đùa về điều đó – rằng bánh mì mansaf là “món ăn quốc gia của Jordan”, rằng đó là “người Bedouin thực thụ” và gia đình chúng tôi, Abu-Jabers, là “những người Jordan thực sự”. phụ vương nói rằng phụ vương của ông không lớn trong việc nuôi dạy trẻ em, nhưng ông nổi tiếng khắp vùng vì sự phóng khoáng của mình, thu hút mọi loại du khách, tổ chức tiệc tùng và cho mọi người ăn.

Ở Trung Đông, ý tưởng về sự hiếu khách vừa là bí tích vừa là bữa tiệc nhẹ. Những vị khách không nghi ngờ sẽ tìm thấy đĩa của họ chất thành đống và đổ đầy lại, cho dù họ có yêu cầu một phần ba hay không. không giống nhau là đối với các dân tộc du mục, sự đẹp tươi như vậy là vấn đề sống còn – bất kỳ ai từng đi bộ qua sa mạc đều biết tầm quan yếu của nước, nơi ở và thực phẩm. Trong nhiều thế kỷ, cử chỉ tối thượng của người Bedouin đối với khách là thịt một con cừu hoặc con dê quý, sau đó sử dụng đầu nấu chín của món ăn của bữa tiệc tiếp theo. “Điều tồi tệ nhất đối với [a Bedouin] Giáo sư Jibrail S. Jabbur thuộc Đại học Beirut của Mỹ viết trong cuốn “The Bedouins and the Desert,” được Lawrence I. Conrad dịch từ tiếng Ả Rập vào năm 1995. “Khi khách du lịch là khách của Bedouin, đó là của anh ấy phong tục thực sự tự mình kì vọng khách du lịch, và khi khách du lịch dự phần thức ăn của anh ta để đảm bảo rằng khách du lịch có được thịt ngon nhất từ ​​xác của con vật nhưng mà anh ta đã thịt thịt cho khách du lịch. “

Mansaf hoàn toàn không phải là tỉnh của người Jordan; nó phổ quát ở các vùng của Syria, Iraq, Lebanon và Palestine. dẻo dai và phong phú, đó là thể hiện trực tiếp của xuất xứ Bedouin: Thịt từ gia súc của họ, tiểu mạch từ cánh đồng của họ. Hạt gạo mang dấu ấn tinh tế của riêng mình – “nhẹ và mịn, nhuốm màu vàng từ bơ, bơ sữa hoặc dầu, mỗi hạt sáng nhấp nhánh riêng biệt với hạt khác” là cách Tess Mallos mô tả nó trong “The Complete Middle East Cookbook” (1979 ) – mặc dù, theo Joseph A. Massad, một giáo sư về chính trị Ả Rập văn minh và lịch sử tri thức tại Đại học Columbia, đó là người tới sau với món ăn này. Các phiên khách du lịch dạng trước thế kỷ 20 nhiều tài năng bao gồm lạc đà hoặc dê nấu trong nước sử dụng phệ của chính nó; thay vì cơm, thịt được phục vụ trên đỉnh bulgur hoặc freekeh được trồng tại địa phương. Những thay đổi về môi trường khiến người dân khách du lịch dạng địa ngã sung các loại thịt và ngũ cốc khác nhau vào khẩu phần ăn của họ, nhưng một số thay đổi có chủ ý hơn về mặt chính trị, không giống nhau là sau khi Hội đồng Liên đoàn Quốc gia vào năm 1922 xác nhận lãnh thổ bán tự trị Transjordan, trước đây là một phần của Đế chế Ottoman, như dưới thời Ủy trị của Anh, đã mở ra sự thay đổi xã hội và văn hóa chưa từng có. Như Massad viết trong cuốn sách “Hiệu ứng thuộc địa: Tạo nên khách du lịch dạng sắc dân tộc ở Jordan” (2001), “Mặc dù hạn hán và tiến công phá đã làm giảm quy mô đàn Bedouin, nhưng các chiến dịch định canh của quốc gia thuộc địa đã biến người Bedouin từ những người chăn nuôi lạc đà du mục thành những nông gia nghiệp là yếu tố chính. ” Nói cách khác, nếu khách du lịch muốn xây dựng một quốc gia, khách du lịch cần những cư dân của nó ở lại.

Leave a Reply