Categories
Du lịch quốc tế

Du lịch có thể vui vẻ trở lại?

Vào đầu tháng 5, tôi đã thực hiện chuyến bay thương nghiệp trước tiên của mình kể từ khi các hạn chế đi lại đã sút giảm và việc tiêm phòng của tôi đã đạt hiệu lực toàn vẹn, để thăm con gái tôi ở Texas. Tôi không hề cảm thấy mất an toàn; tâm lý không thoải mái lắm, nhưng tôi luôn không thích sân bay và phi cơ. Tôi ăn và không uống gì trên phi cơ, và mặt nạ của tôi được dán chặt vào mặt.

Tuy nhiên, cũng có một cảm giác hoài niệm lễ hội gắn liền với việc tìm lại bầu trời, một cảm giác tôi thường liên tưởng tới việc trở lại trường đại học nơi tôi đã từng học, hoặc thăm lại khuông cảnh của mùa hè thời thơ ấu. Khi chúng tôi xuyên qua những đám mây vào tầng bình lưu của ánh nắng riêng tư đã quá thân thuộc với những du khách đi phi cơ phản lực, tôi cảm thấy nụ cười khôn xiết nhưng tôi mày mò ra khi lần trước tiên được ôm bằng hữu sau khi được tiêm phòng. Cuộc cách ly đã cho tôi thêm thời kì với chồng và đại trượng phu, nhiều ngày để viết và những kiểu lặp lại thoải mái. Nhưng dù sao thì thoát ra khỏi nó cũng là một sự nhẹ nhõm.

Ngay cả với nỗi sợ hãi có thể đi kèm với nó, du lịch là một sự giải thoát. Những thứ, những vị trí và những người tôi yêu và sẽ yêu đã ở đó suốt thời kì qua và tôi không còn bị xích ở New York với một cái chân sắt nữa. Vào tháng 9, tôi dự kiến trở lại London dự sinh nhật lần thứ 50 của một người khách du lịch và gặp bảy đứa con đỡ đầu người Anh của tôi. Tôi hiện đã rời khỏi nước Anh, nơi tôi có quyền công dân, lâu hơn bất kỳ lúc nào tôi có kể từ khi tôi 12 tuổi.

Câu hỏi về du lịch không chỉ thuần tuý là một vấn đề vui vẻ. Du lịch là một phần quan yếu trong giáo dục thường xuyên của chúng tôi. Nhà tự nhiên học thế kỷ 19 Alexander von Humboldt đã viết, “Không có toàn cầu quan nào nguy hiểm như toàn cầu quan của những người chưa nhìn ra toàn cầu.” Nhiều khi ranh giới của bong bóng khiến nhiều người trong chúng ta hơi phát điên trong thời kì cách ly, vì vậy việc bị nhốt trong chính nước nhà của chúng ta đã là điều kinh khủng đối với nhiều người trong chúng ta. Thành công của mọi quốc gia phụ thuộc vào sự ham học hỏi của công dân. Nếu chúng ta tiến công mất điều đó, chúng ta sẽ tiến công mất la bàn đạo đức của mình.

Tương tự, tôi thèm khát được đi tới những nơi khác, tôi cũng nao nức chào đón mọi người tới những bờ hồ này. Thật kỳ lạ khi đi bộ qua các bảo tồn tuyệt vời của TP New York nhưng không nghe thấy 100 tiếng nói. Du lịch là đoạn đường nhì chiều, và chúng ta hãy hy vọng rằng nó sẽ sớm bội thu ở cả nhì chiều.

Vào cuối “Paradise Lost”, Adam và Eve bị trục xuất khỏi Garden of Eden, và John Milton không hề giấu giếm về nỗi thống khổ của họ khi bị đuổi đi. Nhưng anh ta không kết thúc bằng ghi chú chua chát đó, vì vì bị trục xuất khỏi nơi này có tức thị thời cơ để tìm kiếm nơi khác, dù quá trình đó được thực hiện một cách dự kiến:

Một số giọt nước mắt tự nhiên họ rơi xuống, nhưng sẽ sớm lau đi;
toàn cầu là tất cả trước họ, nơi để chọn
Nơi ngơi nghỉ thứ ba, và hướng dẫn của Providence:
Họ tay trong tay với những bước đi lang thang và lử thử rãi,
Qua Eden đã đi theo đoạn đường đơn độc của họ.

Đó sẽ là cách chúng ta quay trở lại các lĩnh vực có thể xảy ra trước Covid. Khi vi rút được kiểm soát, chúng tôi sẽ mở màn với sức sống mới. toàn cầu là tất cả trước mắt chúng ta. Chúng ta có thể mở màn với những bước đi lang thang và lử thử chạp, thận trọng và không kiên cố. Nhưng hãy nghĩ về nó. Một năm trước, nhiều người trong chúng ta lo sợ phải kinh doanh xa hơn khu chợ tạp hóa; bây giờ chúng ta được trả lại cả một hành tinh để mày mò, tuy nhiên một cách thận trọng.


Andrew Solomon, giáo sư tâm lý học lâm sàng y khoa tại Trung tâm Y tế Đại học Columbia, là tác giả của cuốn sách “Far and Away: How Travel Can Change the World.”

Leave a Reply