Categories
Du lịch quốc tế

Gặp gỡ người phụ nữ lập kỷ lục véc tơ vận tốc tức thời trên tuyến đường trượt tuyết Alpine cổ điển

Đó là tháng 2 hoặc tháng 3 năm 2019 và cả nhị chúng tôi đã thực hiện một cuộc đua trượt tuyết thẳng đứng dài 1.000 mét. Hillary đã thắng, và tôi đứng thứ nhị. Chúng tôi đang kì vọng lễ trao giải sau cuộc đua và đối tác của tôi, Ben, đã nghe cô ấy nói về cách cô ấy muốn lập kỷ lục trên tuyến đường Chamonix-Zermatt. Ben biết rằng tôi có ý tưởng này nhưng tôi nghi ngờ năng lực của mình, vì vậy anh ấy nói với tôi: “Đó đúng mực là người quý khách cần để tạo nên một đội tuyệt vời”. Hillary kém tôi khoảng 10 tuổi, và tôi nghĩ rằng sự chênh lệch tuổi tác đó có tức thị cô ấy không nghi ngờ năng lực của mình như cách tôi làm. Giờ đây, tôi thấy những phụ nữ bằng nửa tuổi tôi thực sự tin rằng phụ nữ có thể tạo nên dấu ấn và lập kỷ lục cho riêng mình. Có một sự khác nhau về văn hóa – Người Mỹ có một tính cách rất tích cực, luôn nói, “Điều đó thật tuyệt vời! Làm tốt lắm!” Trong khi tiếng Pháp của chúng tôi giống như: “Được rồi, quý khách có thể làm điều đó tốt hơn.” Hillary là một vận động viên chạy đường mòn nên cô ấy có sức bền rất tốt. Cô ấy cũng rất linh hoạt ở vùng núi, rất tích cực và rất quyết tâm. Một khi tôi tham gia vào nó, tôi cũng quyết tâm, nhưng tôi chần chừ không mở màn. Vì vậy, tôi không biết liệu mình có lập được kỷ lục này không nếu tôi không gặp cô ấy.

Chúng tôi rời khỏi nhà thờ ở Chamonix lúc 2 giờ chiều và chúng tôi tới nhà thờ ở Zermatt lúc 4:21 chiều ngày hôm sau, đó là Chủ nhật Phục sinh. Không có một đám đông lớn đang kì vọng, chỉ một vài gia đình và quý khách hữu. Điều kiện tuyết rơi đã xấu đi một tí so với tuần trước, vì vậy chúng tôi hơi nghi ngờ về việc chúng tôi có thể tới được hay không, đó là lý do vì sao chúng tôi không thông tin cho quá nhiều người. Khi chúng tôi tới Zermatt, không ai thực sự quan tâm tới nhị người phụ nữ kiệt sức này, họ đang khóc cạn nước mắt và lao vào vòng tay của một số ít người đang kì vọng.

Nó giống như một ngọn núi lửa của cảm xúc. Tôi đã kiệt sức và rất nhẹ nhõm khi đã hoàn thành. Tôi cũng rất cảm động vì tôi nhận ra rằng mình đã làm được điều đó: tôi đã làm được công ơn của chồng. Tôi đã làm như anh ấy đã làm. Tôi đã thành công trong việc liên kết Chamonix với Zermatt trên ván trượt của mình nhưng mà không cần sự trợ giúp. Vì vậy, có một niềm tự hào cá nhân, và cả những suy nghĩ mạnh mẽ về Laurent. Ngay sau khi anh ấy qua đời, tôi có tuyệt hảo rằng anh ấy ở bên tôi ở khắp mọi nơi, rằng anh ấy đang theo dõi tôi. Nhờ anh ấy nhưng mà tôi mới làm được môn thể thao này.

Cho tới năm 17 tuổi, tôi sống ở khu vực xung quanh Paris, nhưng khi còn nhỏ, tôi luôn muốn sống trên núi. Khi tôi 10 tuổi, tôi có một người anh họ kết hôn ở Chamonix, và khi chúng tôi ở đó, phụ vương tôi và tôi đã đi thang máy lên Aiguille du Midi, và tôi chỉ ngạc nhiên và nghĩ, “Tôi rất thích sống ở đây . ” Sau đó, khi tôi là sinh viên y khoa ở Bordeaux, tôi đã thực hiện rất nhiều chuyến đi tới dãy núi Pyrenees, và sau đó tôi đã thực tập ở Chamonix vào năm 2001 và 2002, khi tôi gặp Laurent. Sau đó, tôi đã có thể làm một số bằng cấp núi, điều này cho phép tôi nhận được một vị trí tháp tùng những người leo núi của nhóm quân sự núi cao. Sống trên núi luôn là một điều gì đó bên trong tôi, và quá trình tập huấn tôi đã trải qua đã cho phép tôi tới đây và ở lại.

Tôi sẽ nỗ lực làm cả nhị – tiếp tục làm chưng sĩ, tuân theo ca ở khoa cấp cứu và dự bị cho quân đội, song song theo đuổi các dự án trên núi. Điều quan yếu đối với tôi là phải có cả nhị dòng công việc này, chúng thử thách tôi theo nhiều cách khác nhau. Ở trên núi yêu cầu rất nhiều năng lực trí tuệ – tính toán rủi ro, sẵn sàng thân thể của quý khách, tất cả những điều đó. Nhưng, tất nhiên, đã là một chưng sĩ thì cũng phải rất trí tuệ. quý khách phải thực sự xem xét một chẩn đoán, thực hiện điều tra của quý khách. Nó cũng mỏi mệt theo cách riêng của nó. Nhưng đối với tôi, cả nhị hoạt động này đều thực sự quan yếu.

Cho tới nay, tôi chưa nghe ai nói rằng họ quan tâm, nhưng chúng tôi sẽ rất vui nếu những người phụ nữ khác tới với chúng tôi. vì vì nó không chỉ là giữ kỷ lục cho chính chúng ta càng lâu càng tốt. Đó là việc truyền cảm hứng cho người khác và giúp họ đạt được điều đó – đó là điều tôi không có.

Leave a Reply