Categories
Du lịch quốc tế

Họ sống ở Mỹ, nhưng họ không được phép về nhà

Vào đầu tháng 4, Payal Raj đã cùng gia đình cô tới Ấn Độ để gia hạn thị thực cho phép họ sống ở Hoa Kỳ. Vợ chồng cô đợi tới khi con đi tiêm phòng, sẵn sàng kỹ lưỡng hồ sơ theo lời khuyên của trạng sư di trú. Nhưng phiên bản thân visa sẽ sớm khiến cô ở Ấn Độ vô thời hạn, chia cắt cô với chồng và con gái ở Hendersonville, Tenn.

“Gia đình chúng tôi đang gặp khủng hoảng”, bà Raj, một trong số hàng nghìn người nhập cư mắc kẹt ở Ấn Độ, cho biết, một phần vì các hạn chế của chính quyền Biden đối với hồ hết các tham quan từ nước nhà có tức thị những người có thị thực tạm thời bị cấm nhập cảnh trở lại. Hoa Kỳ. “Mỗi buổi sáng là một cuộc đấu tranh.”

Các quy định hạn chế, được ban hành khi số ca nhiễm coronavirus ngày càng tăng nghiêm trọng đã tràn ngập Ấn Độ trong những tuần gần đây, cấm cô Raj và những người khác như cô trở về nhà, gia đình và công việc của họ ở Hoa Kỳ. Ngay cả những người được miễn trừ theo lệnh cấm cũng đang trong tình trạng lấp lửng khi dịch bùng phát buộc Đại sứ quán và lãnh sự quán Hoa Kỳ phải đóng cửa, khiến nhiều người không có đường về nhà rõ ràng.

Chồng của bà Raj, Yogesh Kumar, giám đốc hoạt động của một tập đoàn đa quốc gia, sống ở Hoa Kỳ với thị thực H-1B, hoặc giấy phép tạm thời cho lao động nước ngoài có trình độ kỹ thuật cao. Là những người phụ thuộc, bà Raj và con gái của họ có thị thực H-4, cho phép người lao động tạm thời mang theo gia đình và phải được gia hạn khoảng ba năm một lần tại đại sứ quán hoặc lãnh sự quán bên ngoài Hoa Kỳ.

Ông Kumar và con gái ông, Saanvi Kumar, đã gia hạn thị thực, nhưng bà Raj được yêu cầu nộp sinh trắc học và hoàn thành cuộc phỏng vấn trực tiếp, cả nhị sẽ không được hoàn thành cho tới khi các hạn chế đi lại có hiệu lực nhị tuần trước.

Là người trụ cột chính trong gia đình, ông Kumar cho biết chủ nhân của ông sẽ không cho phép ông làm việc từ Ấn Độ vô thời hạn vì một số khía cạnh trong công việc của ông yêu cầu sự tương tác trực tiếp. Anh trở về Tennessee cùng với Saanvi, bỏ lại cô Raj ở Bangalore.

“Nếu anh ấy bỏ việc, chúng tôi sẽ không có cách nào để duy trì phiên bản thân,” cô Raj nói về chồng mình, người có thu nhập cũng tương trợ cả phụ thân mẹ của họ. “Nhưng giữa tất cả những điều này, tôi đang ngồi đây, xa gia đình, vì tôi không biết – mấy tháng? Nhiều năm? ”

Nhà Trắng đã không trả lời các câu hỏi về các hạn chế đi lại từ Ấn Độ, nhưng một đại diện của Bộ Ngoại giao đã mô tả đó là “các giải pháp y tế công cộng thích hợp” là “rất quan yếu” để tiến công bại coronavirus.

“Đại dịch là một vấn đề toàn cầu và nó sẽ không kết thúc đối với bất kỳ ai cho tới khi nó kết thúc đối với tất cả mọi người,” người đại diện cho biết trong một tuyên bố.

Nhưng các nhà phê bình nói rằng các miễn trừ đối với lệnh cấm du lịch được vận dụng không đồng đều và vẫn có nguy cơ lây lan vi rút. Ví dụ, công dân Mỹ và thường trú nhân có thể đi lại tự do, trong khi những người đã được tiêm chủng trọn vẹn, xét nghiệm âm tính hoặc kiểm dịch trước và sau khi bay thì không thể. Chính quyền đã không chỉ ra khi nào hoặc trong những trường hợp nào họ sẽ tháo bỏ các hạn chế.

Greg Siskind, một trạng sư nhập cư đang kiện chính quyền Biden về việc Bộ Ngoại giao không có năng lực cấp thị thực cho các quốc gia bị khóa cửa cho biết: “Họ vừa đưa ra lệnh cấm chung đối với Ấn Độ nhưng mà họ đang vận dụng trong chính quyền Trump. “Đây là lệnh cấm tương tự nhưng mà Tổng thống Biden đã nói vào tháng 3 năm ngoái là không hiệu quả và là một ý tưởng tồi”.

Hoa Kỳ đã hạn chế nhập cảnh từ một số quốc gia, nhưng lệnh cấm gần đây nhất đã có tác động không tương xứng đối với người Ấn Độ ở Hoa Kỳ do công dân Ấn Độ yêu cầu hơn 2/3 số thị thực H-1B được cấp mỗi năm. Bao gồm cả những người thuộc các loại thị thực không định cư khác, các trạng sư nhập cư ước tính rằng hàng nghìn người Ấn Độ sống ở Hoa Kỳ đã bị liên quan.

Một số đã tới Ấn Độ khi số ca nhiễm coronavirus thấp để gia hạn thị thực hoặc gặp gia đình. Những người khác đi chăm sóc những người thân bị bệnh hoặc sắp chết. Giờ đây, một số người không thể đảm bảo các cuộc hứa hẹn nguy cấp để gia hạn thị thực tế đại sứ quán ở New Delhi hoặc bất kỳ lãnh sự quán nào của Hoa Kỳ ở Ấn Độ.

Vào cuối tháng 4, Gaurav Chauhan đã tới Agra để chăm sóc cho phụ thân mình, người đang phải nhập viện vì coronavirus. Hiện ông đã ly thân với vợ và nhị con, sống ở Atlanta.

Tín dụng…Payal Raj

Là phụ thân mẹ của công dân Mỹ là trẻ vị thành niên, ông Chauhan được miễn lệnh cấm, nhưng ông đã không thể lấy hứa hẹn nguy cấp trên trang web của Bộ Ngoại giao để gia hạn thị thực. Chủ của anh, một tổ chức ứng dụng, đã tạm thời cho phép anh Chauhan, người làm việc trong lĩnh vực nhân sự, làm thuê việc của mình ở nước ngoài. Nhưng những người khác trong tình huống tương tự nói rằng họ đã được yêu cầu nghỉ việc.

“Nếu khách du lịch kiên cố rằng trong nhị tháng hoặc ba tháng nữa, mọi thứ sẽ chung, chúng tôi sẽ được cấp thị thực, khách du lịch có ít nhất một mốc thời kì về thời kì khách du lịch sẽ gặp gia đình mình,” ông Chauhan nói. “Nhưng sự không kiên cố – đó là thứ đang giết mổ chết chúng tôi.”

Kể từ khi khởi đầu đại dịch, việc đóng cửa đại sứ quán và lãnh sự quán Mỹ đã khiến việc xử lý thị thực trở thành phức tạp. Vào đầu tháng 4, 76% lãnh sự quán vẫn đóng cửa hoàn toàn hoặc một phần, theo phân tích dữ liệu của Bộ Ngoại giao của Viện Cato, một tổ chức tư tưởng theo chủ nghĩa tự do.

Ông Siskind nói, việc ngừng hoạt động như vậy không thể dừng việc xử lý thị thực, song song chỉ ra các cơ quan nhập cư khác đã thích ứng thành công với công việc từ xa và các trường hợp ngoại lệ đối với việc nộp tài liệu trực tiếp.

Ông Siskind nói: “Một trong những vấn đề với Bộ Ngoại giao trong 14 tháng qua là họ thiếu trí tưởng tượng về cách thay đổi các thủ tục của họ trong một trận đại dịch. “Ví dụ, họ không chuyển sang phỏng vấn video, đó là điều nhưng mà họ có thẩm quyền theo luật định để thực hiện.”

Bộ Ngoại giao thừa nhận rằng “các dịch vụ bị hạn chế” tại các tiền đồn của Hoa Kỳ ở Ấn Độ nhưng nói rằng sẽ “nỗ lực khôn xiết để tiếp tục thực hiện các cuộc hứa hẹn xin thị thực nguy cấp đã được phê duyệt.” Bộ không thể cung ứng một ngày cụ thể khi các dịch vụ thị thực khác sẽ hoạt động trở lại.

Abhiram, một giáo sư ở hạt Broward, Fla., Có vợ và con gái 3 tuổi vẫn ở bên ngoài Hyderabad sau khi thăm gia đình vào tháng Giêng, cho biết ông không có lỗi với chính phủ khi thực thi các hạn chế đi lại để ngăn chặn sự lây lan của coronavirus. Nhưng hoàn cảnh đã khiến anh ấy phải cân nhắc xem có nên ở lại Hoa Kỳ hay không.

Abhiram nói: “Ngày nào con gái tôi cũng hỏi tôi,“ Bố ơi, bố ở đâu? ”. “nhiều khi tôi cảm thấy muốn trở về quê hương của mình, hơn là ứng phó với điều này.”

Nhưng đối với cô Raj và gia đình, quê hương là Hendersonville.

“Toàn bộ cuộc sống hàng ngày của chúng tôi là tương tác với láng giềng, đi thăm bè khách du lịch, cùng nhau tổ chức những bữa tiệc ở sân sau. Nó thật tuyệt vời, ”cô nói. “Tôi không muốn nhổ tận gốc cuộc sống của chúng tôi.”

Leave a Reply