Categories
Du lịch quốc tế

Khi New York là của chúng ta một mình

Nếu khách du lịch ở New York trong suốt thời kì xảy ra đại dịch, khách du lịch có thể nhớ năm qua diễn ra không phải bằng tháng nhưng mà theo chương. Có chương Incessant Sirens. Chương The Banging Pots and Pans Out the Window lúc 7 giờ tối. Chương pháo hoa mỗi đêm. Và, tất nhiên, chương (đáng buồn là bây giờ đã kết thúc) Dạo bước trên Đại lộ với một ly Cocktail To-Go.

Ngoài ra còn có một chương kỳ diệu, hoang mang khởi đầu vào mùa hè năm ngoái. Sau khi cơn đại dịch kinh hoàng thuở đầu bùng lên, New York yên tĩnh tới kỳ lạ, gần như vắng bóng khách du lịch và những cư dân mới nổi có thể trải nghiệm TP của chúng ta theo cách nhưng mà hồ hết chúng ta chưa từng có và có nhẽ sẽ không bao giờ lặp lại.

Đối với một cửa sổ quá ngắn, New York thuộc về người New York.

Chương đó cũng sắp kết thúc. Tuần trước, NYC & Co., cơ quan xúc tiến du lịch của TP, đã công bố một chiến dịch quảng cáo trị giá 30 triệu đô la để thu hút khách du lịch quay trở lại. Năm 2019, du lịch tới New York đạt mức cao kỷ lục với hơn 66 triệu lượt khách du lịch trong nước và quốc tế. Đối với bối cảnh, đó là gấp đôi số lượng khách du lịch vào đầu những năm 2000, khi TP “chỉ thu hút” 30 triệu du khách mỗi năm.

Sự bùng nổ du lịch này không phải là tình cờ: Nó được xúc tiến một phần do hình ảnh tân trang của TP trên khắp toàn cầu; một phần là do nỗ lực bán hàng kiên trì được dẫn đầu do NYC & Co., một đại lý được tăng cường dưới thời Michael Bloomberg làm thị trưởng; và một phần là do hiện tượng tự tồn tại nhưng mà càng có nhiều du khách đổ xô tới một nơi, thì nơi đó càng định hướng lại một cách từ từ và vững chắc để thu hút và thu hút du khách.

Điều cấp thiết về kinh tế đối với sự trở lại của du lịch đối với New York là điều hiển nhiên. Vào thời kỳ đỉnh cao, ngành công nghiệp này sử dụng 280.000 người và bơm 80,3 tỷ đô la vào nền kinh tế của TP; Riêng Broadway tạo ra 15 tỷ đô la mỗi năm. Nhưng với điều kiện một TP tám triệu cư dân đang thu hút hơn 60 triệu du khách mỗi năm, New York ngày càng trở thành một TP dành cho và dành cho khách du lịch.

Năm ngoái, khi đang trong vòng vây của một đại dịch nhường nhịn như, ít nhất là thuở đầu, được xây dừng khác lạ để làm tê liệt một TP lớn, đông đúc, không ngừng nghỉ, phụ thuộc vào du lịch như New York, người dân địa phương đã có thời cơ trải nghiệm một phiên phiên bản hoàn toàn khác của quê hương chúng ta. Hay đúng hơn, chúng tôi có thời cơ mày mò lại TP nhưng mà chúng tôi đã yêu từ lâu nhưng nhiều người trong chúng tôi có thể đã lo sợ rằng mình đã lạc lối trước làn sóng không ngừng của những người chen lấn.

Lần trước tiên trở lại với các điểm tham quan ngoài trời: một chuyến đi thận trọng tới Đảo Coney vào đầu mùa hè, chẳng hạn, với chỉ vài chục người đi lạc lang thang trên khu vực rộng lớn của lối đi bộ lót ván. Vườn thú Bronx mở cửa trở lại vào tháng 7 năm ngoái, với vé hứa hẹn giờ và sức chứa giảm, vì vậy, trong một thời kì, khách du lịch có thể giao tiếp tương đối riêng tư với tê ngưu và khỉ đột lưng bạc, như thể đang tham gia bảo tồn tự nhiên riêng tư của riêng khách du lịch.

Khi mùa thu tới gần, nhiều điểm tham quan văn hóa được coi là viên ngọc quý của TP đã mở cửa lớn. MoMA đã mở cửa trở lại vào ngày 27 tháng 8; Met mở cửa trở lại nhị ngày sau đó; và bảo tồn Lịch sử Tự nhiên Hoa Kỳ mở cửa trở lại nhị tuần sau đó.

Đám đông rất nhỏ và không chu đáo. Lưu lượng truy cập thường không tồn tại. Khách du lịch – số lượng lớn thường làm ùn tắc những nơi này lên tới hàng chục nghìn người – không thấy đâu cả.

Và nó thật vinh quang đãng.

Tại mỗi nơi, số lượng vé vào cửa được giới hạn ở vé hứa hẹn giờ và sức chứa được giới hạn, thường ở mức 25 xác suất. Điều này có tức là khách du lịch có thể tận hưởng trải nghiệm mất phương hướng khi chỉ chơi với vài trăm người khác thông qua các phòng trưng bày phong cách toàn cầu thường thu hút 25.000 người mỗi ngày. Alissa Wilkinson, một nhà phê bình cho Vox, đã viết về chuyến tham quan của riêng cô ấy về những tổ chức linh thiêng – và rỗng tuếch của TP: “Trong phim, những bảo tồn trống rỗng thường tượng trưng cho một toàn cầu nhưng mà thảm họa đã xảy ra.” Nhưng, thảm họa sang một bên, thật là một thời cơ! Để có toàn bộ bảo tồn Lịch sử Tự nhiên Hoa Kỳ gần như hoàn toàn cho riêng khách du lịch!

Một điều trớ trêu trung tâm khi sống ở New York là sự gần gụi của khách du lịch với các tổ chức văn hóa nổi tiếng toàn cầu phần lớn bị vô hiệu do việc thực sự vào bên trong chúng phức tạp như thế nào. Tôi thường nói đùa rằng phải có một từ tiếng Đức cho trải nghiệm New York cụ thể đó, theo đó ngay lúc khách du lịch nghe về một điểm thu hút đáng giá nào đó – cuộc triển lãm “Alexander McQueen: Savage Beauty” tại Met, “Hamilton” tại Nhà hát Công cộng (hãy một mình trên Broadway) – khách du lịch song song hiểu rằng thời cơ trải nghiệm nó về cơ phiên bản đã biến mất.

Rốt cuộc, đây là một TP, nơi mọi người sẽ kì vọng trong tám giờ để xem Marina Abramovic tại MoMA trong một hàng dài tới mức có người đã làm một trò chơi điện tử nhại về nó. Trong những ngày trước đại dịch, một KS gần bảo tồn đã cung ứng gói “Cái nhìn trước tiên của MoMA” cho phép khách tham quan độc quyền vào bảo tồn ngoài giờ, do vậy cho phép ngay cả khách du lịch tránh bị khách du lịch làm phiền.

có nhẽ đó là lý do vì sao năm ngoái cảm thấy rất vui trong sự trống rỗng của nó. TP đang trong quá trình mở cửa lại nhẹ nhõm và chỉ những người New York mới được mời. High Line – một tiện ích miễn phí vào những giờ cao điểm đông đúc tới mức khách du lịch có thể sánh vai cùng nhau cảm giác như đang bước ra khỏi một buổi hòa nhạc tại sân vận động đã cháy vé – đã trở thành chủ đề của các video ngạc nhiên về việc trải nghiệm công viên thú vị như thế nào tất cả một mình. Một đồng nghiệp của tôi, khi quan sát một Yom Kippur xa cách xã hội vào tháng 9, đã quyết định dành thời khắc này để lắng tai các dịch vụ nghỉ lễ cao cấp của anh ấy qua Zoom trong khi lang thang trong các hội trường gần như trống rỗng của Met. Vì anh ấy không thể tới shul, anh ấy nói với tôi, thay vào đó anh ấy đã tới Đền Dendur.

Hay nói ở góc độ cá nhân: Tôi có một đứa con gái 7 tuổi, sinh ra và lớn lên ở TP. Trước khi xảy ra đại dịch, chúng tôi đã tới thăm Vườn thú Bronx đúng một lần – tức là nhiều hơn một lần chúng tôi tới thăm bảo tồn lịch sử tự nhiên. Chúng tôi đã nỗ lực tới bảo tồn khi cô ấy còn nhỏ, nhưng chúng tôi đã bỏ qua nhiệm vụ khi chúng tôi bước ra khỏi xe điện ngầm để gặp phải một dòng người vào học quá lâu nên thuở đầu tôi nghĩ rằng đó là một kiểu kén chọn chống bảo tồn.

Năm ngoái, thời khắc Sở thú Bronx mở cửa trở lại, chúng tôi đã mua quyền thành viên. Chúng tôi đã ghé thăm ít nhất nửa tá lần. Hôm trước con tôi lẫm chẫm tới Met với một người khách du lịch và bà của cô ấy; bà của đã tới Met gần như mỗi tuần. (Cô ấy thực sự đề xuất triển lãm Alice Neel.)

Kể từ khi bảo tồn lịch sử tự nhiên mở cửa trở lại, chúng tôi đã quay lại ít nhất tư lần, nơi tới mang tính biểu tượng này (“Mực và cá voi”! “Đêm ở bảo tồn”!) Trở thành một lựa chọn đáng tin cậy cho ngày mưa vào giây sau rốt nhưng mà không gặp phức tạp lập kế hoạch. năng lực đi lang thang trong TP và thú vị tận hưởng những kỳ quan không đông đúc của nó được sử dụng để cảm thấy giống như nguồn gốc của sách truyện dành cho trẻ em hoặc tưởng tượng rom-com. Vì vậy, thật là một cảm giác tuyệt vời khi được sống trong một phiên phiên bản New York, nơi khách du lịch có thể hỏi con mình “Hôm nay con muốn làm gì?” và, khi cô ấy nói, “Hãy tới bảo tồn lịch sử tự nhiên”, khách du lịch … thực sự có thể.

Tất nhiên, không điều gì trong số này là vững bền. Các bảo tồn không thể hoạt động vô thời hạn với 25% công suất. Nhiều điểm tham quan văn hóa – các buổi trình diễn Broadway, trình diễn trực tiếp, thậm chí cả các buổi hòa nhạc ngoài trời – đã phải đóng cửa suốt thời kì qua. Nền kinh tế địa phương đã trở thành phụ thuộc nhiều vào du lịch nên sự trở lại của du lịch là điều quan yếu.

Ngoài ra, ngay cả khi chúng tôi mày mò TP trống rỗng xa lạ này, chúng tôi hiểu rằng TP không phải là chính nó. Trừ khi khách du lịch sinh ra và lớn lên ở New York, còn không thì rất có thể khách du lịch đã tới thăm với tư cách là một khách du lịch. Tôi đã tới thăm thường xuyên, và một khi tôi chuyển tới đây, tôi thích nói với mọi người rằng tất cả những điều bắt buộc khách du lịch phải tới với tư cách là một du khách – sự sôi động, thú vị, đám đông, tiếng ồn, cảm giác là trung tâm của tất cả. – có thể khiến cuộc sống ở đây trở thành một nỗi thất vọng tột cùng. Nhưng sự rồ dại đó là cố hữu của TP. Đó là một phần của những gì đã thu hút khách du lịch tới đây và những gì giữ khách du lịch ở đây. Đó là điều tạo nên New York New York.

Khi chương khó xảy ra này kết thúc – và du lịch đã khởi đầu phục hồi, với 36 triệu du khách được hình dung cho năm nay và sự trở lại của hơn 60 triệu ngày được dự đoán vào năm 2024, nếu không sớm hơn – chúng tôi có thể mất một tí thời kì để tiến công giá phiên phiên bản thoáng qua của TP này: một phiên phiên bản, đã bị đại dịch tàn phá, chỉ có một mình chúng tôi tận hưởng trong một thời kì ngắn.

Như một du khách lần đầu nói với một phóng viên ghi lại cảnh khách du lịch quay trở lại New York hồi tháng 5: “Thật tuyệt khi không có tất cả mọi người.”

Nói cho tôi nghe về nó đi.

Leave a Reply