Categories
Du lịch quốc tế

mày mò những góc khuất của Hy Lạp – The New York Times

Năm 2016, bị cuốn hút bởi vì mùi bánh quy Phục sinh, tôi đã mạo hiểm vào một tiệm bánh nhỏ ở làng Olympos, trên đảo Karpathos của Hy Lạp. Người chủ, một người phụ nữ tên Kalliope, đang mặc thứ nhưng tôi trông giống như một bộ y phục truyền thống.

Sau khi trò chuyện trong một hoặc nhị phút, tôi hỏi cô ấy có ăn mặc theo cách này không vì đó là Lễ Phục sinh.

“Ý anh là gì?” cô ấy hỏi. “Đây là quần áo của tôi.”

“quý khách là một,” cô ấy nói thêm, “người mặc y phục châu Âu.”

Mặc dù đã lớn lên ở Athens và đi du lịch khắp Hy Lạp, tôi chưa bao giờ bắt gặp một số đông nhưng ở đó mọi người mặc y phục truyền thống như vậy trong cuộc sống hàng ngày của họ.

Tuy nhiên, khác xa với vẻ ngoài hiệu quả, quần áo của Kalliope trông thực chất với ngôi làng của cô ấy – như cô ấy gợi ý, hơn là bộ quần áo tôi mặc khi chào hỏi cô ấy.

Sau cuộc gặp gỡ của tôi ở Olympos, tôi quyết định thực hiện một dự án mày mò những góc chưa từng thấy của giang sơn tôi – để gặp gỡ người dân, tìm hiểu về các tập tương truyền thống của họ và tạo ra những hình ảnh có thể cung ứng một cánh cửa vào văn hóa Hy Lạp cho những người khác. xuyên qua.

tư năm rưỡi sau, vào một buổi sáng Chủ nhật đầy nắng, tôi tới ngôi làng Nea Vyssa, ở cực đông bắc Hy Lạp, nơi tôi đã sắp xếp một buổi tự sướng kéo dài nhị ngày. Tôi ngồi ở đầu một chiếc bàn dài, đặt giữa một khu vườn đầy hoa tuyệt đẹp, nhắm nháp ly cà phê Hy Lạp và nếm thử các món ngon địa phương.

Khi những người phụ nữ tới để được tự sướng trong y phục truyền thống của họ, tôi đã yêu cầu chủ toạ câu lạc bộ văn hóa địa phương, Fani, dẫn tôi đi quanh làng để tìm những nơi thích hợp nhưng tôi sẽ thực hiện những bức ảnh. Tôi thường tìm những nơi bị bỏ hoang hoặc sắp bị bỏ hoang, vì thường những nơi như vậy có kiến ​​trúc theo phong tục, không có bất kỳ sự té sung hoặc thay đổi tân tiến nào.

Đối với tôi, nhiếp ảnh không chỉ thuần tuý là những hình ảnh. Tôi có niềm ham với vùng nông thôn Hy Lạp và tôi thích mày mò khái niệm xenia, hay lòng hiếu khách – một đức tính trung tâm có thể bắt nguồn từ thời Hy Lạp thượng cổ.

Nikos Kazantzakis, một nhà văn Hy Lạp nổi tiếng, đã mô tả trong cuốn tự truyện hư cấu của mình, “công bố với Greco,” ông của anh sẽ ra ngoài vào đêm hôm, dạo quanh những con hẻm tối của Crete, tay cầm đèn lồng, để tìm kiếm những người lang thang trên đường phố có không nơi nào để qua đêm. Anh ta sẽ mang chúng về nhà của mình, cho chúng ăn và cho chúng một chỗ ngủ.

Tôi đã trải qua một số biểu lộ của lòng hiếu khách này trên hành trình của chính mình. Trong năm năm qua, tôi đã tới thăm Tetralofo, một ngôi làng nhỏ với khoảng 300 người ở phía bắc Hy Lạp, để ghi lại những lễ kỷ niệm năm mới truyền thống được gọi là Kotsamania, hay Momoeria.

Kotsamania là một nghi lễ sân khấu được thực hiện vào mỗi dịp Giáng sinh bởi vì những người đàn ông địa phương tới thăm nhà để cầu mong sự thịnh vượng, dồi dào và hạnh phúc trong năm tới. Cả số đông tham gia vào các lễ kỷ niệm, bao gồm nhà hát đường phố, khiêu vũ và chơi các nhạc cụ truyền thống.

Vào một dịp ở Tetralofo, khi tôi đang được tổ chức tại câu lạc bộ văn hóa, hàng ngày cư dân sẽ tới để mang cho tôi những bữa ăn tự nấu. Những người khác – những người tôi chưa bao giờ gặp – đề xuất tiếp tôi tại nhà của họ. Tôi cảm thấy như đang ở nhà.

Nhiều sự kiện truyền thống trên khắp Hy Lạp là sự hồi sinh của các phong tục cũ, được thực hiện để tương trợ nền kinh tế địa phương bằng cách thu hút khách du lịch và sự để ý. Thường thì những sự kiện như vậy có cảm giác khó hiểu và theo một cách nào đó, không xác thực.

Tuy nhiên, những người khác, chẳng hạn như Kotsamania, đã tồn tại trong các hình thức thông thường và được thực hiện như một phần chính thống, không thể thiếu của một số đông.

sau cuối, công việc của tôi nỗ lực làm nổi trội những phong tục như vậy: trình diễn những mô tả sống động, phức tạp về những truyền thống đang phai nhạt và giúp chúng ta tránh những cạm bẫy của sự đơn điệu trong cuộc sống tân tiến của chúng ta.

Leave a Reply