Categories
Du lịch quốc tế

Một phi công đồng tính phản ánh về ý nghĩa của việc đi lại đối với người xếp hàng

Tiếp theo là chuyến đi nhưng tôi đã thực hiện với người quý khách trai trước tiên của mình tới Montreal. Ba thập kỷ sau, tôi nhớ lại rằng vào buổi sáng mùa hè cách đây đã lâu, chúng tôi đi về phía bắc từ Pittsfield trên chiếc Volkswagen của anh ấy, băng qua ranh giới Canada và tài xế vào TP. Chúng tôi leo lên Mount Royal để xem TP cùng tên của nó và đi lang thang trong khuôn viên Đại học McGill. Sau khi chúng tôi nhận phòng hotel và ngồi xuống một nhà hàng nhưng không có ai để ý tới chúng tôi, tôi tự hỏi liệu mình có quá bi quan về toàn cầu và tương lai của một đứa trẻ đồng tính trong đó hay không. Trên đường tài xế về nhà, chúng tôi đã nghe Pet Shop Boys. Tôi yêu thích các bài hát lấy London làm trung tâm của họ, ngay cả khi tôi không thể tiến công giá cao địa lý thành phố – West End, King’s Cross – nhưng họ đã tôn vinh. Tôi cũng không thể nghĩ rằng một ngày nào đó tôi có thể chuyển tới London, bay tàu bay từ TP, hoặc có buổi hứa hò trước tiên ở đó (đi dạo mùa xuân qua một công viên đầy lá) với người chồng tương lai của mình.

sau cuối, ở trường đại học, niềm ham của tôi với Nhật phiên bản đã khiến tôi học tiếng nói của nước này và vào một mùa hè, tôi tới làm việc ở Tokyo. Giáo viên đại học của tôi đã cho tôi liên lạc với một sinh viên cũ, Drew Tagliabue, người sống ở đó với quý khách đời của anh ấy. Khi tôi gặp họ đi ăn bánh bao vào một buổi tối, tôi đã ngạc nhiên trước những kích thước nhỏ nhỏ nhắn của một trong những nhà hàng yêu thích của họ ở TP lớn nhất từng tồn tại, và cuộc sống được sống tự do hơn những gì tôi tưởng tượng có thể. Mùa hè năm đó, Drew – người sau này trở thành tổng giám đốc của PFLAG NYC – “sự hợp tác của phụ vương mẹ, đồng minh và những người LGBTQ + nhằm tạo ra tương lai tốt đẹp hơn cho những người trẻ LGBTQ +” – đã tặng tôi một bộ sưu tập EM Forster, trong đó tôi đã tìm thấy những từ vẫn còn với tôi với tư cách là một khách du lịch ngày hôm nay: “chỉ liên kết…”

Tất nhiên, những du khách LGBTQ ngồi trên ghế bành có thể tiếp cận đoạn đường tục ngữ với nhiều nhà văn có ngôn từ và toàn cầu quan được định hình bởi vì những chuyến đi. Hãy xem xét James Baldwin ở Paris, Christopher Isherwood ở Berlin, và Elizabeth Bishop, người đã làm tan nát trái tim của một cậu nhỏ nhắn tới từ Pittsfield và sau đó sống với một kiến ​​trúc sư tên là Lota gần Rio de Janeiro. Một số câu chuyện dễ thương nhất nhưng tôi biết – về những cách nhưng du lịch có thể dẫn tới tìm hiểu phiên bản thân và các hình thức đồng đội mới – diễn ra ở San Francisco (“không ai từ here ”) trong tiểu thuyết“ Tales of the City ”của Armistead Maupin.

Giống như nhiều người ở Pittsfield, tôi được truyền cảm hứng bởi vì ý thức đi trước của Herman Melville, người đã viết “Moby-Dick” ở quê hương tôi. Dù sự thực về nam nữ của Melville là gì – như Andrew Delbanco ghi lại trong “Melville: toàn cầu và công việc của anh ấy”, thật không đơn giản để tách những manh mối trêu ngươi khỏi phản ứng của “những độc giả đồng tính thấy mình bị thu hút bởi vì anh ấy” – điều gì đó thôi thúc anh ấy phải đặt ra cho đại dương rộng mở và những điều kỳ diệu của các TP xa xôi. Sinh ra ở New York, ông đã viết đơn giản về Liverpool, Rome và London, và về các tháp pháo của Jerusalem, sương mù che khuất mái vòm của Constantinople, và “Parthenon vươn lên trên tảng đá của nó trước tiên thử thách ý kiến về cách tiếp cận Athens.”

Leave a Reply