Mozambique Mints một Công viên Quốc gia Mới – và Khảo sát sự phong lưu của nó

Khi khách du lịch đứng trong Dãy núi Chimanimani, thật khó để dung hòa sự thanh bình ngày nay của họ với quá khứ bị che khuất của họ. Từ những thung lũng bên dưới, những bức tường khổng lồ bằng đá xám vươn lên trên những khu rừng rụng lá rậm rạp. Ẩn giữa những kẽ hở khác nhau là những bức tranh đá cổ, được thực hiện vào cuối thời kỳ đồ đá vì người San, còn được gọi là Bushmen; họ miêu tả những người đàn ông và phụ nữ nhảy múa, và những bữa tiệc săn đuổi theo những con voi. Thậm chí còn có một bức tranh vẽ một con cá sấu khổng lồ tới nỗi nó có thể khiến khách du lịch mãi mãi không rời khỏi bờ sông.

Khi khách du lịch leo lên cao hơn, về phía Núi Binga, đỉnh cao nhất của Mozambique, những khu rừng trải rộng thành những đồng cỏ trên núi. hoang vu, riêng biệt, lạc lõng với thời kì, đó là nơi sinh sống giàu truyền thống địa phương, nơi mọi người vẫn nói về vong linh tổ tiên và các nghi lễ thiêng liêng. Một hướng dẫn viên địa phương ở đó đã từng kể cho tôi nghe về một ngọn núi thiêng, Nhamabombe, nơi những người thợ làm mưa vẫn làm mưa làm gió.

Không phải ngày nào một tổ quốc có quá khứ đầy rẫy chiến tranh và tàn phá môi trường lại hoàn thành mục tiêu bảo tồn đầy tham vọng. Nhưng đó đúng mực là những gì đã xảy ra vào năm ngoái ở Mozambique khi, sau khi đại tu bộ luật môi trường, quốc gia này đã chính thức chỉ định Chimanimani là một công viên quốc gia mới.

Mozambique đã chứng kiến ​​sự thống khổ của mình, và Chimanimani không phải là ngoại lệ. Sau khi tổ quốc giành được độc lập từ tay thực dân người tình Đào Nha vào năm 1975, nó đã rơi vào cuộc nội chiến. Có tới một triệu người Mozambique đã chết. Vì vậy, cũng có vô số động vật hoang dại bị săn bắt để lấy thịt hoặc các phòng ban của chúng được mua bán để lấy vũ khí.

Dãy núi Chimanimani đã trở thành tiền tuyến, và những con đèo của chúng đã trở thành nơi dừng chân của những người lính du kích trong cả Chiến tranh Rhodesian Bush, kéo dài từ năm 1964 tới năm 1979 và Nội chiến Mozambique kéo dài từ năm 1977 tới năm 1992.

Trên khắp tổ quốc, cơ quan cai quản vườn quốc gia của Mozambique, Cục cai quản các khu bảo tồn quốc gia, đang làm việc với các đối tác tư nhân để tăng cường số lượng động vật hoang dại và phục hồi tính năng của HST. Các dự án nổi trội nhất là ở Công viên Quốc gia Gorongosa.

Một phần do lịch sử xung đột của tổ quốc, tính nhiều chủng loại sinh vật học của Mozambique còn ít được nghiên cứu, và các cuộc thám hiểm sinh vật học cũng thưa thớt. vì thế, bước trước tiên là phát động nhị cuộc điều tra nhiều chủng loại sinh vật học ở Chimanimani, do Tiến sĩ Piotr Naskrecki, Giám đốc Phòng thí nghiệm nhiều chủng loại sinh vật học EO Wilson tại Gorongosa, và được tài trợ vì BIOFUND, một tổ chức phi lợi nhuận chuyên về bảo tồn, và Fauna & Flora International, một tổ chức bảo tồn động vật hoang dại quốc tế. Các cuộc thám hiểm có sự tham gia của các nhà khoa học từ bảy quốc gia, trong đó có một số từ Mozambique.

Với tư cách là một nghiên cứu sinh tiến sĩ hoàn thành nghiên cứu thực địa của mình ở Gorongosa, tôi đã tham gia với tư cách là chuyên gia về động vật có vú trong các cuộc điều tra nhiều chủng loại sinh vật học hàng năm. Sau khi hoàn thành chương trình Ph.D. năm 2018, tôi chuyển sang nghề phóng viên ảnh. Tôi đã thực hiện nhị cuộc khảo sát nhiều chủng loại sinh vật học sau rốt của mình vào năm 2018 và 2019 – trước tiên là ở vùng đệm của Chimanimani, sau đó là ở trung tâm Chimanimani – với tư cách là thợ chụp ảnh.

Những cuộc khảo sát này giống như những cuộc săn tìm kho báu sinh vật học. Các nhà khoa học, mỗi người có một chuyên môn khác nhau, được thả lỏng trong phong cảnh để khai quật càng nhiều loài càng tốt.

Các nhà nghiên cứu về động vật có vú đặt bẫy ảnh cho động vật có vú lớn như linh dương, bẫy sống đối với động vật có vú nhỏ như động vật gặm nhấm và lưới sương mù cho dơi. Các nhà điểu học trang bị cho mình chủ yếu bằng ống nhòm, đôi tai của họ và một trí tưởng đáng sửng sốt về các bài hát của loài chim. Vào ban ngày, các nhà sâu bọ học quét lưới bắt bướm của họ trên đồng cỏ và vào đêm hôm, họ thường đứng ở nơi có ánh sáng xung quanh vì các đám mây sâu bọ, nhặt chúng ra khỏi tóc và kì vọng một thứ gì đó thú vị đáp xuống.

Các chuyên gia về động vật ăn cỏ, hoặc chuyên gia về bò sát và lưỡng thê, bắn dây cao su để tạm thời gây choáng cho thằn lằn, lặn xuống nước cao tới đầu gối sau những con ếch nhanh nhẹn, và thường tránh bị rắn độc cắn khi ở xa nơi chăm sóc y tế.

READ  Xa hơn, nhanh hơn và không đổ mồ hôi: san sớt xe đạp và sự bùng nổ của xe đạp điện tử

trái lại, các nhà thực vật học có một nhiệm vụ yên tĩnh: có một thứ gì đó thư thái và gần như tao nhã khi đi dạo trên sườn núi, ngắm nhìn những bông hoa đẹp và ép một số vào giấy để lưu lại hậu thế.

Các cuộc khảo sát về nhiều chủng loại sinh vật học không dành cho những người yếu tim, và chúng làm dấy lên một tẹo nghi ngờ về ý tưởng rằng tất cả các nhà khoa học đều là những con mọt sách nhàm chán trong chiếc áo khoác phòng thí nghiệm.

Trong nhiều năm, khách du lịch dạng thân tôi đã bị cắn vì một con rắn mang bành, một số con dơi, một con chuột, vô số sâu bọ và thậm chí cả một con rắn (không độc). Một lần, trở lại New Jersey sau một cuộc khảo sát, một chưng sĩ đã đỏ tai tôi khi tôi phàn nàn về thính giác bị bóp nghẹt. Bên ngoài đổ ra hàng chục con sâu bọ nhỏ, được tẩm sáp với nhiều hình dạng và kích cỡ khác nhau. (Các chuyên gia thường đeo nút bịt tai khi đứng trước ánh sáng của sâu bọ vì lý do đúng mực này.)

Có điều gì đó về sự thay đổi nhịp độ này nhưng tôi luôn thấy vô cùng thu hút. Vào những buổi sáng ở Chimanimani mát mẻ, các nhà khoa học không cần phải thức dậy trước rạng đông để đuổi theo loài của họ sẽ nằm dài, nhắm nháp cà phê hòa tan từ cốc nhựa và ngắm nhìn những đám mây đổ bóng lên mái vòm đá khổng lồ.

Với một tập hợp nhiều chủng loại các loài gia cầm quý hiếm và đặc hữu, Chimanimani là thiên đường của những người quan sát chim. Tại Rio Nyahedzi, một khu trại cao khoảng 4.000 feet so với mực nước đại dương, các nhà điểu học của cuộc khảo sát đã tìm thấy bokmakierie, một loài chim được nhìn thấy lần cuối ở Mozambique vào những năm 1970. (Nyahedzi gần với Núi Binga, nằm ngay trên biên giới giữa Mozambique và Zimbabwe.)

Khi công viên được lưu ý nhiều hơn, nó cũng sẽ thu hút những người đi bộ đường dài và leo núi. Một số của hồ hết các thác nước đẹp của công viên là 15 dặm từ đoạn đường gần nhất, và khách du lịch có thể đi lang thang trong nhiều ngày nhưng không nhìn thấy một loài người khác. Công viên rung động với sự đơn độc, phiêu lưu và tò mò.

Vào cuối nhị cuộc khảo sát, các nhà khoa học ở Chimanimani đã tìm thấy hơn 1.400 loài: 475 loài thực vật, 43 loài động vật có vú, 260 loài chim, 67 loài lưỡng thê và bò sát, và ít nhất 582 loài sâu bọ. Một số là mới đối với khoa học.

READ  Tạo diều từ báo

Rob Harris, thuộc chương trình Mozambique của Fauna & Flora International cho biết: “Nó có hiệu quả đáng sửng sốt khi khảo sát nhanh chóng, nhấn mạnh rằng tò mò diễn ra trong một khoảng thời kì tương đối ngắn.

Sự nhiều chủng loại đáng sửng sốt được tò mò vì các cuộc khảo sát chỉ là một phần của những gì được biết tới. Nhìn chung, Dãy núi Chimanimani được biết tới là nơi chứa gần 1.000 loài thực vật. Bảy mươi sáu loài động thực vật là đặc hữu của Dãy núi Chimanimani, có tức là chúng không tồn tại ở nơi nào khác trên Trái đất.

Giống như tất cả những nơi hoang dại, tương lai của Chimanimani là bất kỳ điều gì nhưng vững chắc. Các loài đặc hữu bị đe dọa không giống nhau vì chuyển đổi khí hậu; vì phạm vi hạn chế của họ, họ không có nơi nào khác để đi khi các điều kiện trở thành không thích hợp. Và sự ngày càng tăng dân số của loài người sẽ tiếp tục gây nguy hiểm cho các vùng rìa của công viên. Zak Pohlen, một nhà điểu học cho biết: “Tình trạng phá rừng bên ngoài công viên và trong vùng đệm là đáng báo động.

Nhưng khi suy nghĩ về những cuộc khảo sát này và thời kì của tôi ở Mozambique, tôi không thể không cảm thấy tràn đầy hy vọng. Tôi được truyền cảm hứng mỗi ngày vì niềm say mê của các nhà bảo tồn trẻ người Mozambique là bảo vệ vùng hoang dại đang dần biến mất của tổ quốc họ. Và hơn hết, tôi được truyền cảm hứng từ sự sáng sủa của họ.

Một trong những mục tiêu của các cuộc khảo sát này là tập huấn thanh niên Mozambique để đảm nhận vai trò lãnh đạo trong lĩnh vực bảo tồn. Ví dụ như Ana Gledis da Conceição, một nhà nghiên cứu về loài thú người Mozambique, đã dành vài năm để tương trợ tôi khảo sát các loài động vật có vú; vào năm 2019, cô là đồng lãnh đạo nhóm động vật có vú cùng với Mnqobi Mamba, một sinh viên thạc sĩ tại Đại học Eswatini.

Cô da Conceição nói rằng cô ấy đúng mực là nơi cô ấy phải ở – một nhà khoa học trẻ, người đương đầu cho việc bảo tồn nhiều chủng loại sinh vật học. Cô nói: “Tôi muốn mời những người trẻ như tôi thực hiện mục tiêu này vì lợi ích của tất cả chúng ta.

“cố chấp mọi thứ,” cô nói thêm, “Mozambique có nhiều đóng góp cho tương lai của bảo tồn.”

Check Also

Tuyệt chiêu giúp Mạc Văn Khoa, Anh Tú nấu món Quảng Ngãi ngon miễn chê

Ẩm thực kỳ thú tuần này cùng MC Mạc Văn Khoa và nhị khách mời …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *