Categories
Du lịch quốc tế

Nhà sinh sản nước hoa dám tiến công hơi ‘Cuộc sống thực sự có mùi như thế nào’

CAP DE CREUS, Tây Ban Nha – Trong số tất cả những người mong muốn đại dịch kết thúc nhanh chóng, ít ai có lý do bị ám ảnh do khứu giác như Ernesto Collado, một diễn viên đã chuyển sang sinh sản nước hoa có xưởng sinh sản nằm trong một ngôi làng ở góc đông bắc của Tây Ban Nha.

Đại dịch mang theo những chiếc mặt nạ, thứ khiến loài người không còn khứu giác, “thứ siêu phàm ở ngay đây,” như cách gọi của ông Collado. Và nó mang tới năng lực rằng virus có thể khiến anh ta không thể ngửi thấy bất kỳ thứ gì, điều đã xảy ra với anh ta một thời kì ngắn cách đây vài năm và gây ra một loại khủng hoảng hiện sinh.

Sau đó là tương lai của những du lịch đầy mùi của anh ấy, nhưng anh ấy đã đi tiền phong ở Catalonia quê hương của mình, và nơi nhưng, trong một thời kì, nhịn nhường như cũng đang bị đe dọa.

ngày nay, các chuyến tham quan đã trở lại, và ông Collado gần đây đang cùng một nhóm đi theo ông lên đỉnh đồi ở Cap de Creus, một mũi đất đầy đá phía trên một vùng hồ xanh sẫm cách nước Pháp khoảng 15 dặm về phía nam. Họ dừng lại ở một bụi hương thảo hoang dại, nơi anh ta bóp nát một nhánh cây giữa nhì bàn tay và bảo du khách hít vào.

“Khứu giác đi trực tiếp vào cảm xúc của khách du lịch, khách du lịch đang khóc, khách du lịch không biết vì sao,” ông Collado giảng giải khi những người khác xem xét vào. “Khứu giác có một sức mạnh nhưng không giác quan nào khác có được, và tôi phải nói với khách du lịch bây giờ, nó là phân tử, nó đi tới khách du lịch dạng chất của khách du lịch dạng chất. ”

Ông Collado chỉ vào người đàn ông bên cạnh mình. Một làn gió nóng từ các vách đá vận chuyển hàng triệu phân tử giữa chúng đột ngột.

“Khi tôi ngửi thấy mùi của anh ấy, trên thực tế, tôi đang bước vào một mức độ thân yêu mãnh liệt hơn là khi chúng tôi ngủ trên giường cùng nhau,” anh nói.

Bờ đá nơi người pha chế nước hoa bước đi và triết học, được biết tới nhiều nhất là bối cảnh của các bức tranh của Nhà siêu thực Salvador Dalí, và ông Collado, theo cách riêng của mình, cũng coi mình như một nghệ sĩ dẫn đầu một phong trào. Anh ấy đặt mục tiêu khôi phục cái nhưng anh ấy gọi là “văn hóa ngửi”.

“Đó là cây gì?” một người phụ nữ đi ngang qua hỏi.

Ông Collado đứng trước một bụi cây ngập mặn có mùi đất tanh nồng. Ông nói, nó đã được yêu thích do các tu sĩ của Sant Pere de Rodes, một tu viện đổ nát đã đặt nó vào trà của họ.

Đó là vitex agnus-castus, còn được gọi là “cây trinh khiết.” Thật là mỉa mai, ông Collado nói, do vì nó cũng “có thể là loài thực vật có mùi thơm có năng lực kích thích tình dục mạnh nhất trong toàn bộ lưu vực Địa Trung Hải”.

Người phụ nữ nhổ một số lá và ném chúng vào người chồng. “Hãy cầm lấy nó,” cô ấy nói.

Ông Collado tin rằng toàn cầu không thiếu mùi hương. Nhưng nó thiếu mùi hương thực sự. Chanel số 5, mang ý nghĩa gợi lên huê hồng và hoa nhài, cũng được tẩm các hợp chất tổng hợp. Anh thở than, ít ai biết tới mùi hương của vani thật nữa, chỉ có hương liệu nhân tạo.

“Chúng tôi chưa bao giờ có nhiều loại nước hoa xung quanh mình như vậy,” ông Collado nói, vào một buổi chiều tại nhà của mình. “Nhưng song song, chúng tôi không biết cuộc sống thực sự có mùi như thế nào.”

Như ông Collado thấy, điều này liên quan tới thực tế là không giống như những gì ông gọi là các giác quan “đặc quyền” hơn của chúng ta như thị giác và thính giác, khứu giác đã bị gạt sang một bên, “hoàn toàn bị bôi nhọ qua nhiều thế kỷ do vì khứu giác nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta chỉ là động vật , ”Anh nói.

Ông đã đưa ra một lịch sử ngắn gọn về mùi: từ gốc của từ “nước hoa” có tức thị “khói” trong tiếng Latinh, một tham chiếu, ông tưởng tượng, để chỉ cây bách xù bị đốt do những người đàn ông hang động; Làm thế nào việc thuộc địa hóa của toàn cầu Mới đã tràn ngập châu Âu với những mùi hương trước đây chưa từng được biết tới của sô cô la và cà phê; và mùi hôi thối của London và Paris trong cuộc cách mệnh Công nghiệp đã lưu lại một bước ngoặt như thế nào.

Ông nói: “Giờ đây mọi người đều phải ngửi thấy mùi trung tính tuyệt đối”.

Ông Collado đã nỗ lực tạo ra toàn cầu mùi trong nhà máy sinh sản nước hoa của mình, nơi ông lấy cảm hứng từ tự nhiên Catalan. Tên đơn vị của anh ấy, Bravanariz, có tức thị “chiếc mũi gan góc” trong tiếng Tây Ban Nha.

Một phần nhà kho, một phần phòng thí nghiệm, nó nằm ở tầng dưới cùng của nhà ông ở một ngôi làng đá, Pontós, phía bắc Barcelona. Có những chai nước hoa và lọ đựng chất lỏng dầu – nhưng xin đừng gọi bất kỳ thứ gì trong số đó là “nước hoa”.

“Đây là những bức ảnh chụp khứu giác,” ông Collado tiến công hơi.

Nếu Dalí vẽ những chiếc đồng hồ đang tan chảy với cùng những phong cảnh này ở hậu cảnh, thì ông Collado đã biến mùi hương của phong cảnh này trở thành đối tượng của mình. Anh ấy thu hoạch cây huê hồng, một loại cây bụi Địa Trung Hải có lá thường xanh và cánh hoa màu trắng. Ông làm cồn từ cây thìa là hồ, một loại cây ăn được có vị mặn gợi nhớ tới đại dương.

Anh ấy trộn những mùi hương này và những mùi hương khác với nhau để tạo ra Cala, một loại nước hoa nhưng anh ấy bán.

Rong hồ thối rữa được kéo từ bờ hồ và nhựa ép từ cây đậu lăng, một loại cây được đề cập trong “Don Quixote”, cũng là một phần trong hành trình tìm kiếm mùi hương địa phương của ông.

Juan Carlos Moreno, một nhà sinh sản nước hoa nghiệp dư, vỗ ngực nói: “Nước hoa của anh ấy làm khách du lịch say mê.

Ông Moreno cho biết ông đã khóc trong lần trước tiên ngửi thấy một trong những loại nước hoa của ông Collado. Đó là Muga, một mùi hương, theo tài liệu tiếp thị của nó, có thể khiến người ta “cảm nhận được tình dục thầm lặng của hương thảo, cúc trường thọ, cỏ xạ hương và hoa oải hương”.

Ông Collado lớn lên đã nghe những câu chuyện về nước hoa từ ông nội của mình, José Collado Herrero, người đã chế tạo ra một số loại nước hoa bán chạy nhất của Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 20. Nhưng ông Collado lần trước tiên thành danh với tư cách là một diễn viên trên truyền hình Tây Ban Nha, và với tư cách là một đạo diễn nhà hát.

Bước ngoặt xảy tới khi ông Collado khởi đầu mắc chứng bệnh phantosmia, một tình trạng còn được gọi là ảo giác khứu giác. Anh ta mất năng lực ngửi ngoại trừ một mùi hương khó chịu duy nhất, nhịn nhường như nổi lên trên mọi thứ, ngay cả những đứa con của anh ta.

Ông Collado được thông tin rằng ông sẽ phải học lại cách ngửi thông qua tập luyện, giống như một bệnh nhân đột quỵ phải học cách thủ thỉ trở lại.

Ông khởi đầu với một nhánh hương thảo.

“Trong nhì hoặc ba tuần không có gì,” anh nói. “Nhưng rồi một ngày, mùi đó bay vào não tôi, và tôi ngay ngay thức thì được đưa trở lại thời thơ ấu, nó giống như bị ai đó tát vào mặt.”

Ông Collado tập cho mình cách ngửi các loại cây khác xung quanh nhà mình. Đó là sự khởi đầu của một nỗi ám ảnh khiến anh ấy không chỉ tới việc pha chế các loại nước hoa của riêng mình nhưng còn trở thành một người truyền bá phúc âm cho chính chiếc mũi.

Vào một buổi chiều mùa hè nóng nực, ông Collado đang ở ngoài một khuông cảnh khác có mùi hương nhưng ông đang tìm cách chụp lại.

Trong cánh đồng này, trải dài tới chân núi Pyrenees, có hoa oải hương và hương thảo Tây Ban Nha, được sử dụng làm “nốt hương đầu” cho mùi hương của anh ấy – những gì khách du lịch ngửi thấy sau khi khách du lịch lần trước tiên đặt hương thơm. Và có một loài hoa được gọi là cúc trường thọ, tạo thành “hương giữa”, mùi hương vẫn còn sau lần trước tiên biến mất. Một loại cây có tên là jara, được nông dân dọn sạch sẽ làm cỏ dại, được các nhà sinh sản mùi hương gọi là “chất nhất thiết”, được sử dụng để làm chậm rì rì véc tơ vận tốc tức thời bay hơi.

Anh nắm lấy một bó lá khô và vò nát giữa nhì lòng bàn tay.

“Tôi pha chế bằng tay và những gì tôi có ở đây gần như là một loại nước hoa,” anh nói khi mở rộng chiếc lá ra một cái.

Cách tiếp cận của anh ấy hoàn toàn trái ngược với những gì hồ hết các nhà sinh sản nước hoa làm, anh ấy nói. Họ cô lập mùi hương, tạo ra một thứ gì đó nhân tạo. Anh ta phối hợp chúng, đón nhận tất cả những mùi kỳ lạ của nó.

“vì sao tôi làm điều này là do vì không có gì phức tạp hơn tự nhiên,” anh nói. “Chúng ta nên phức tạp, nhưng chúng ta có vấn đề với việc chấp nhận sự phức tạp và mâu thuẫn trong khách du lịch dạng thân.”

Roser Toll Pifarré đã đóng góp công bố từ Barcelona.

Leave a Reply