Trên lưng ngựa giữa những thợ săn đại bàng và người chăn gia súc của Altai Mông Cổ

Cậu nhỏ gầy Dastan 9 tuổi, đại trượng phu của một thợ săn đại bàng Kazakhstan, cưỡi ngựa của anh ấy bên cạnh tôi, đơn giản vượt qua nhưng không cần yên ngựa và cười khúc khích khi tôi nỗ lực thể hiện tình cảm nào đó của chú ngựa con – một cử chỉ nhưng con vật không quen.

xung quanh chúng tôi là khuông cảnh mênh mông, hoang vắng của dãy núi Altai phía tây Mông Cổ. Từ thung lũng cỏ nơi những con ngựa gặm cỏ ven sông, địa hình đá dát vàng trải dài vô tận về phía những rặng núi lởm chởm phía xa, với một lớp tuyết phủ bụi báo hiệu mùa đông tới.

Trên lưng ngựa với Dastan, tôi được gợi nhớ một cách nào đó về thời thơ ấu của mình ở xứ Wales, nơi tôi đã trải qua những ngày cưỡi ngựa qua vùng nông thôn, tận hưởng vẻ đẹp tự nhiên yên tĩnh của xung quanh, luôn có một tách trà nóng đang đợi tôi ở kết thúc một ngày dài.

Vào tháng 10 năm 2019, sau gần ba năm sống và làm việc ở miền bắc Iraq, nơi tôi đã đề cập tới những nỗ lực của non sông để tiến công bại quốc gia Hồi giáo, tôi khởi đầu thực hiện một dự án nhiếp ảnh cá nhân lấy bối cảnh và mối quan hệ của tôi với ngựa. Mục tiêu của tôi là tò mò mối quan hệ giữa động vật – khác lạ là ngựa – và những người có sinh kế phụ thuộc vào chúng.

Để khởi đầu, tôi bay tới miền Tây Mông Cổ để gặp gỡ và tự sướng những người thợ săn, kỵ sĩ và người chăn nuôi mang tính biểu tượng của Kazakhstan.

Với sự tương trợ của một hướng dẫn viên địa phương và người thông dịch, tôi đã đi từ thị trấn Olgii, thủ phủ của tỉnh Bayan-Olgii, để thăm một số gia đình chăn gia súc bán chữ thường, những người tiếp tục sống ngoài lục địa trong một môi trường vô cùng khắc nghiệt.

READ  Chơi 'Xổ số xanh': Cuộc sống bên trong mỏ ngọc lục bảo của Colombia

Bao gồm khu vực cực tây của Mông Cổ, Bayan-Olgii là tỉnh duy nhất của non sông này là người Hồi giáo và phần lớn người Kazakhstan, hay còn gọi là aimag.

Nằm sâu trong dãy núi Altai, nơi gặp nhau của Nga, Trung Quốc, Kazakhstan và Mông Cổ, người Kazakhstan đã phát triển và nuôi dưỡng mối quan hệ khác lạ với đại bàng vàng trong nhiều thế kỷ, huấn luyện chim săn cáo và các loài động vật nhỏ khác.

Alankush, một thợ săn đại bàng, người chăn gia súc và là phụ vương của nhì đứa trẻ, nói rằng anh chăm sóc con đại bàng của mình “như thể nó còn là một đứa trẻ”.

Phong tục thượng cổ đi săn với đại bàng trên lưng ngựa được truyền từ phụ vương sang con khi còn trẻ và được coi là một nguồn tự hào lớn.

Alankush nói: “Tất cả người Kazakhstan đều thích huấn luyện đại bàng. “Bây giờ chúng tôi giữ đại bàng chủ yếu vì nó là một môn thể thao truyền thống.”

Serik Gingsbek, 26 tuổi khi tôi gặp anh ấy, là một thợ săn đại bàng, vận động viên thể thao và huấn luyện ngựa nổi tiếng và giỏi. Anh ấy đã rỉ tai rất lâu với tôi về mối quan hệ khác lạ của anh ấy với con đại bàng của mình.

“Nếu con đại bàng của tôi cảm thấy tồi tệ, tôi sẽ cảm thấy tồi tệ,” anh nói. “Nếu cô ấy vui, tôi rất vui. Khi lên núi, chúng tôi san sẻ mọi thứ cùng nhau ”.

READ  Máy ghi dữ liệu được khôi phục sau vụ tai nạn phi cơ ở Indonesia

Trong những thế hệ gần đây, nhiều gia đình Kazakhstan đã di trú từ nông thôn ra thành thị, một phần vì những nan giải trong việc tiếp cận các thời cơ chăm sóc sức khỏe, giáo dục, xã hội và việc làm. Trong số những người đã ở lại, hoạt động săn đại bàng thượng cổ đã mang lại nguồn thu nhập té sung từ những du khách trả tiền để xem các loài chim nổi tiếng hoạt động.

Huấn luyện và chăm sóc đại bàng vàng chỉ là một khía cạnh trong cuộc sống của người chăn gia súc; những người khác bao gồm huấn luyện ngựa non, chăm sóc cừu, vắt sữa bò Tây Tạng và mổ thịt.

Những nhu cầu hàng ngày trong cuộc sống của một gia đình chăn gia súc truyền thống có thể khiến quý khách không còn nhiều thời kì để học thêm hoặc theo đuổi những tham vọng cá nhân xa nhà.

Trước lối sống khe khắt về thể chất của con cái, các bậc phụ vương mẹ làm nghề chăn gia súc thường cho con đi học nội trú ở các thị trấn, TP, đôi lúc xa nhà, với hy vọng con cái sẽ có một tương lai thoải mái hơn.

Mặc dù đã sống cả đời trên núi, Alankush cho biết anh hy vọng có một đoạn đường khác cho các con của mình. “Tôi không được học hành, và tôi không còn trẻ,” anh ấy nói với tôi. “Nếu tôi còn trẻ, có nhẽ tôi sẽ tới Olgii để làm việc – nhưng đối với tôi thì tốt hơn là ở lại nông thôn.”

“Cuộc sống ở nông thôn rất nan giải, khác lạ là đối với trẻ em,” anh nói. “Đó là lý do tôi cho con đi học. Nếu họ học xong đại học, tôi hy vọng họ sẽ tìm được việc làm trong TP ”.

READ  Đám cưới bị hoãn lại. Lần nữa.

Nghịch lý thay, những tham vọng đó của phụ vương mẹ có thể dẫn tới sự biến mất sau rốt của một nền văn hóa và lối sống đã tồn tại qua nhiều thế hệ.

hình thức, việc ghi lại những lối sống truyền thống ở miền tây Mông Cổ trái ngược hoàn toàn với thời kì tôi dành để tự sướng những cảnh xung đột và thống khổ ở Iraq. Nhưng nhì chủ đề có chung một chủ đề: cuộc đấu tranh của nhân loại không chỉ để tồn tại, nhưng còn để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho quý khách dạng thân và gia đình.

Cuộc đấu tranh toàn cầu đó có thể được tìm thấy trong các tình huống xung đột, chiếm đóng và buộc phải di trú, cũng như nó có thể được tìm thấy trong hoàn cảnh của những người dân du mục sống phụ thuộc thứ nhưng nhiều người cho là tài nguyên ít ỏi.

Và cố chấp sự khác nhau về môi trường xung quanh và phạm vi thử thách nhưng những người tôi gặp phải đương đầu, tôi cảm thấy có sự liên kết – và san sẻ một tiếng nói chung – với các kỵ sĩ Kazakhstan, thông qua mối quan hệ chung của chúng tôi với ngựa.

Claire Thomas là một thợ chụp ảnh và phóng viên ảnh người Anh, người tập trung vào các cuộc xung đột, nhân đạo và khủng hoảng môi trường và các vấn đề xã hội. quý khách có thể theo dõi công việc của cô ấy trên InstagramTwitter.

Check Also

Làm món nộm gà chua, cay, ngọt, mặn chống ngán cho ngày nắng nóng

Món ăn này ngon về hương vị, đẹp về hình thức do sự hòa quện …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *