Categories
Du lịch quốc tế

William Conway, Người mô phỏng lại các vườn thú của Mỹ, đã chết ở tuổi 91

William G. Conway, một nhà bảo tồn động vật, người đã xác định lại (nhưng không đổi tên) Sở thú Bronx, và người đã giúp cải tạo các công viên động vật hoang dại thị trấn của Hoa Kỳ thành môi trường sống tự nhiên làm hài lòng đám đông được xây dừng để tương trợ các loài nguy cấp trên toàn toàn cầu, đã qua đời vào ngày 21 tháng 10 tại New Rochelle, NY Anh ấy 91 tuổi.

Cái chết của anh ấy, trong một bệnh viện, được thông tin vì Hiệp hội Bảo tồn Động vật hoang dại, nơi anh ấy đã dành gần như toàn bộ sự nghiệp của mình. Ông gia nhập hội vào năm 1956 với tư cách là một trợ lý thống trị chim và nghỉ hưu vào năm 1999 với tư cách là chủ toạ và tổng giám đốc.

Tiến sĩ Conway đã toàn tâm toàn ý chuyển đổi điểm thu hút đặc trưng của xã hội ở Bronx từ một tu viện nổi tiếng nhưng ồn ào với các mẫu vật nuôi trong lồng thần kinh thành một bộ sưu tập môi trường tự nhiên xanh tươi, nơi các loài động vật có nhẽ cảm thấy như ở nhà hơn và nơi du khách được hưởng lợi từ trải nghiệm giáo dục trung thực hơn .

Theo quan sát của ông, Sở thú Bronx đã mở Vườn thú dành cho trẻ em và các cuộc triển lãm bao gồm toàn cầu các loài chim, JungleWorld, Khu bảo tồn Khỉ đầu chó và Rừng Khỉ đột Congo rộng 6,5 mẫu Anh.

“Ngày nay, Vườn thú / Công viên Bảo tồn Động vật hoang dại Bronx có nhiều ví dụ về xây dừng triển lãm vườn thú tiến bộ hơn bất kỳ nơi nào khác, hầu như tất cả chúng đều dựa trên các khái niệm của William Conway,” David Hancocks, một kiến ​​trúc sư và nhà xây dừng các vườn thú và trung tâm tự nhiên, đã viết trong cuốn “A Different Nature: The Paradoxical World of Zoos and their Uncertain Future” (2002).

y phục vải tuýt của Tiến sĩ Conway, và việc ông sử dụng các từ Britishis như “cheerio”, gợi ý rằng ông tới từ Midlands hơn là Midwest (ông sinh ra ở St. Louis).

Nhưng các quan chức New York đã phát sinh ra rằng có một nhà thương lượng khôn khéo đằng sau mặt tiền đó vào những năm 1980, khi xã hội bảo tồn nhận trách nhiệm từ chính quyền TP về việc thống trị và cải tạo các vườn thú của TP nghèo túng ở Công viên Trung tâm, Công viên Prospect ở Brooklyn và Công viên Flushing Meadows Corona ở Queens, cũng như Thủy cung New York ở Đảo Coney.

Vào thời khắc Tiến sĩ Conway nghỉ hưu sau 43 năm, xã hội đã tham gia vào hơn 300 dự án bảo tồn ở 52 quốc gia. Trong thập kỷ trước, số người tham gia các vườn thú và thủy cung của TP đã tăng lên 4,4 triệu người từ 3,1 triệu người; ngân sách của xã hội đã tăng hơn gấp đôi, lên tới 78 triệu đô la; thành viên đã tăng gấp ba lần, lên gần 95.000; và huy động vốn tư nhân đã tăng gấp đôi, lên 21 triệu đô la.

Tiến sĩ Conway đã khôn khéo đặt tên cho các loài động vật theo tên những nhà hảo tâm sang giàu: Chú voi cho xã hội Brooke Astor; 11 con hươu cao cổ cho James Walter Carter, một ông trùm than. Khi được hỏi vào năm 1999 liệu chỉ có các nhà tài phiệt mới được quyền đặt tên, ông nói với The New York Times, “Tôi thú nhận rằng có một cặp vượn ở JungleWorld được đặt tên cho vợ tôi và tôi.”

Tiến sĩ Conway “đã xác định lại vườn thú và thủy cung và cách chúng nên hoạt động,” Jim Breheny, giám đốc Sở thú Bronx, cho biết trong một tuyên bố sau khi Tiến sĩ Conway qua đời, song song nói thêm rằng tại xã hội, và với tư cách là tổng thống Mỹ. Hiệp hội Động vật học, Tiến sĩ Conway tập trung vào “chăm sóc, đạo đức, tính toàn vẹn và bảo tồn”, bao gồm việc hoán đổi động vật giữa các vườn thú để cải thiện năng lực sinh sản và nhiều chủng loại di truyền.

Một chỉ số không tăng tại các vườn thú của New York là số lượng voi, hiện đã giảm xuống còn nhị ở Bronx. (Khi một người sinh năm 1981 một chú bê con nặng 180 pound, Tiến sĩ Conway tự hào tuyên bố, “Đó là con voi trước tiên được sinh ra ở khu vực New York trong khoảng 9.500 năm, mặc dù tôi đoán đó là một con voi ma mút.”)

Năm 2006, sau khi một số con voi ở vườn thú chết vì bệnh tật hoặc bị thương, ông Breheny tuyên bố sẽ không mua lại nữa. (Tiến sĩ Conway cho biết dù sao thì chim hồng hạc và chim cánh cụt cũng là những động vật yêu thích của ông.) Thay vào đó, xã hội sẽ dành nguồn lực của mình để bảo tồn chúng trong môi trường hoang dại.

Tiến sĩ Conway cho biết trong một công bố thuở đầu: “Việc biện minh cho việc loại bỏ một loài động vật hoang dại để triển lãm,“ phải được tiến công giá bằng giá trị của cuộc triển lãm đó về mặt giáo dục và tiến công giá cao nhân loại, cũng như tính thích hợp và hiệu quả của cuộc triển lãm trong các pháp luật về sự hài lòng của mỗi sinh vật hoang dại và quyền lợi liên tục. “

Trong những năm gần đây, Nonhuman Rights Project, một tổ chức bảo vệ quyền động vật, đã theo đuổi một vụ án habeas corpus để phóng thích một trong nhị con voi vẫn còn ở Bronx, một con cái tên Happy, với lý do không phải là voi.

Trong khi Tiến sĩ Conway được các đồng nghiệp ca tụng là một nhà bảo tồn, ông đã khiến công chúng hậm hực khi bước sang một lĩnh vực khác: ngữ nghĩa học.

Năm 1993, ông thay thế từ “sở thú” (ông nói quá gợi tới sự nhầm lẫn và rối loạn) và đổi tên tổ chức nổi tiếng ở Bronx thành Công viên Bảo tồn Động vật hoang dại Quốc tế (chính thức là Công viên Động vật New York).

Việc thay đổi tên đã khiến Daniel Berger viết trên tờ The Baltimore Sun, “Các loài nguy cấp mời gọi bảo tồn, cũng như tiếng nói.” Trong thể loại tiếng nói của mình trên tập san Thời báo New York, William Safire đã trả lời ngắn gọn hơn bằng cách đưa ra một câu châm ngôn “Bronx động viên”.

sau rốt, chứng minh rằng tiếng nói và lý luận phân biệt nhân loại với các động vật khác, các quan chức đã giữ lại tên “Vườn thú Bronx” trên một tấm hồ nhỏ hơn có nội dung “Công viên bảo tồn động vật hoang dại Bronx.”

“Cứ 10 cử tri ở Hoa Kỳ thì có một người sống trong vòng 50 dặm xung quanh vườn thú này và hồ hết sẽ không bao giờ nhìn thấy bất kỳ động vật hoang dại nào ngoài chim sáo, chim người tình câu, gián và chuột,” Tiến sĩ Conway nói với The Times vào năm 1972. “Chúng tôi muốn thuyết phục người dân TP rằng động vật hoang dại đáng được bảo tồn. ”

Tiến sĩ Conway không được ca tụng vì khiếu vui nhộn của mình, nhưng ông cũng không phải thường xuyên lặng re. Năm 1968, ông đã viết một bài báo có tựa đề “Cách triển lãm một chú Ếch con: Câu chuyện trên giường cho những người đàn ông ở vườn thú”. Ông từng mô tả kiến ​​trúc sư là loài động vật nguy hiểm nhất trong điều kiện nuôi nhốt.

Năm 1962, anh xuất hiện một cách thần kỳ trong chương trình truyền hình CBS-TV “To Tell the Truth”, cùng với nhị kẻ mạo danh cũng tự xưng là giám đốc trẻ nhất của bất kỳ vườn thú nào ở Hoa Kỳ. Nữ diễn viên kiêm nhà báo Betty Furness là tham luận viên duy nhất đoán rằng anh ta là William Conway thật.

Năm 1982, ông xuất phiên bản một bức thư oán trách, được cho là do một con tinh tinh viết, kết luận: “Tôi nhận thức được rằng không phải tất cả loài người đều vô cảm trước nhu cầu tìm vật thay thế khỉ và vượn làm động vật thí nghiệm. Một đồng nghiệp gần đây đã gọi điện cho tôi một bài phát biểu gần đây của hiệu trưởng một trường y khoa nổi tiếng ở phương Đông, trong đó phần nào nói rằng, ‘Những ai muốn bước vào lĩnh vực khoa học y tế nên sẵn sàng cho sự hy sinh của phiên bản thân.’

William Gaylord Conway sinh ngày 20 tháng 11 năm 1929, tại St. Louis, Frederick và Alice (Gaylord) Conway. phụ vương anh là một nghệ sĩ.

Khi Bill lên 4, anh ấy mở màn lắp ráp một trại chăn nuôi cá nhân bằng cách tích lũy những con bướm, nhưng mà anh ấy đã tặng cho trường tiểu học của mình khi tốt nghiệp. Khi còn là một thiếu niên, anh tự nguyện làm việc tại Sở thú St. Louis.

Sau khi lấy bằng động vật học tại Đại học Washington ở St. Louis vào năm 1951, ông làm việc tại Vườn thú St. Louis và giúp xây dựng Vườn thú Cheyenne Mountain ở Colorado Springs trước khi chuyển tới khu đất của Vườn thú Bronx cùng vợ, Christa Berthoud, một thợ chụp ảnh động vật hoang dại. Họ sống ở đó một thời kì với một con vẹt tên Jimmy, theo Tiến sĩ Conway, nó sở hữu “một vốn từ vựng tuyệt vời không thể chối cãi”. Sau đó họ chuyển tới New Rochelle.

Vợ anh là người sống sót trước mắt duy nhất của anh.

Năm 1961, khi ông Conway 32 tuổi, ông được xẻ nhiệm làm giám đốc Sở thú Bronx. Năm năm sau, ông trở thành tổng giám đốc của Hiệp hội Động vật học New York, với tên gọi Hiệp hội Bảo tồn Động vật hoang dại vào thời khắc đó. Ông được xẻ nhiệm làm chủ toạ hội vào năm 1992.

Năm 1999, ông nói rằng ông sẽ ra đi vì ông đã nói với chủ toạ xã hội rằng 70 có vẻ là tuổi nghỉ hưu thích hợp. “Tôi đã phạm một sai trái kinh khủng,” anh nói với The Times. “Đáng lẽ tôi phải nói 95.”

Alex Traub công bố đóng góp.

Leave a Reply